QUỶ
NHẬP TRÀNG
Ông Lê xuân Tá, trí thức
cộng sản, cựu Phó Trưởng Ban Khoa học và Kỹ
thuật Trung ương Đảng Cộng sản Việt
Nam có viết : « Sự ngu dốt và sự thấp
hèn tự nó không đáng trách và không làm nên tội ác. Nhưng
sự ngu dốt và sự thấp hèn mà được trao
quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tỵ,
th́ nó trở thành quỷ nhập tràng. Và con quỷ này, nó ư
thức rất mau lẹ rằng cái đe dọa quyền
và lợi của nó là sự hiểu biết, trí thức,
văn hóa và văn minh. V́ vậy nó đă đánh những thứ
này một cách tàn bạo, vô nhân đạo và không
thương tiếc. Nhân Văn Giai Phẩm ở Việt
Nam là thế. Cách mạng Hồng Vệ Binh ở Trung cộng
là vậy. Tuy nhiên, v́ là ngu dốt và thấp hèn, nên những
thứ này lâu ngày đă trở thành sỏi thận, sỏi
mật, sơ gan, cổ trướng trong lục phủ,
ngũ tạng của chế độ cộng sản, làm
cho chế độ này không ai đánh mà tự chết .
« Suy ngẫm câu nói trên, áp dụng vào giới lănh đạo
cộng sản Việt Nam, bắt đầu từ Hồ
chí Minh cho tới con cháu sau này, có người nói họ quả
là quỷ nhập tràng. Có đúng không ? Và tại sao vậy ?
I ) Hồ chí Minh, kẻ ngu dốt và
thấp hèn, nhưng đưọc trao quyền lực và
được cấy vi trùng ghen tỵ, nên đă trở
thành quỷ.
1) Hồ chí Minh kẻ ngu dốt :
Khi chúng ta nói Hồ
chí Minh ngu dốt ở đây, chúng ta không sánh Hồ chí Minh
với chúng ta và người dân thường, mà chúng ta so
sánh ông ta với những người đồng hạng,
đồng thời như cụ Phan bội Châu, tướng
Tưởng giới Thạnh v…v…
Thật vậy, sau khi
cướp được chính quyền, lập ra Đệ
Tam Quốc Tế Cộng sản, Lénine đổi chiến
lược, thay v́ chủ trương chiến lược
đánh trực tiếp tư bản tại chính các nước
của họ ; Lénine chủ trương chiến lược
gián tiếp, đánh tư bản từ những nước
thuộc địa, qua câu nói : « Chủ nghĩa cộng
sản sẽ được thực hiện qua cửa ngơ
từ Tân Đề Ly qua Bắc Kinh, rồi mới tới
Bá linh và Luân đôn. » Chính v́ vậy mà Đệ Tam Quốc
Tế Cộng sản đă cho người đi chiêu dụ
những người của những nước thuộc
địa trên thế giới và mở ra trường
Đông Phương để huấn luyện họ. Việt
Nam chúng ta có 2 người tiêu biểu được chiêu dụ
vào thập niên 20 là cụ Phan bội Châu và Hồ chí Minh.
Vào những năm đầu của thập niên này, cụ
Phan ở bên Tàu và Hồ chi Minh ở bên Pháp. Người của
Đệ Tam có gặp cụ, có đưa nội quy của
tổ chức này cho cụ đọc, theo một số sử
gia th́ cụ có nhờ người dịch ra tiếng Hán
để cụ đọc. Nội quy gồm 21 điều,
trong đó điều 16 và 17 nói rơ rằng bất cứ tổ
chức nào vào Đệ Tam th́ phải nhất nhất tuân
lời tổ chức này, cấp dưới phải tuyệt
đối tuân lời cấp trên, phải theo kỷ luật
sắt, như chính Lénine đề ra cho đảng Cộng
Sản Liên Sô, theo tập trung dân chủ ( centralisme
démocratique ). Thực ra tĩnh từ dân chủ ở đây
chỉ là để che dấu tính cách tập trung, độc
tài, độc đoán của Lénine, của những tổ
chức cộng sản ; chứ đă tập trung rồi,
th́ làm ǵ có dân chủ. Chính v́ sáng suốt nh́n rơ điều
này, ư thức rằng nếu theo Đệ Tam Quốc Tế
Cộng Sản là phải từ bỏ chủ quyền quốc
gia ; cũng như cụ đă nh́n rơ sự sai lầm
và nguy hiểm của chủ nghĩa duy vật, khi cụ
nói : « Tôi chẳng duy vật, chẳng duy tâm, tôi chỉ
duy dân. » ; do đó cụ đă từ chối khéo với
người của Đệ Tam. Trong khi đó, th́ Hồ
chí Minh chưa phân biệt nổi Đệ Tam và Đệ
Nhị Quốc Tế Cộng Sản là ǵ, không biết sự
sai lầm, nguy hiểm của chủ nghĩa duy vật,
đă ngu dốt, nhắm mắt, nhất nhất đi theo
Đệ Tam. Theo Trần dân Tiên, chính là một bút hiệu
trong nhiều bút hiệu khác của Hồ chí Minh, tác giả
của quyển Những Mẫu chuyện về đời
hoạt động của Hồ Chủ tịch, th́ vào
năm 1920, khi dự Hội Nghị Tours, ở Pháp, Hồ
chí Minh nghe chữ Pháp chữ được chữ không,
người ta bàn về Đệ Nhị và Đệ Tam,
nên giữ Đệ Nhị hay bỏ theo Đệ Tam, ông
không hiểu ǵ cả, ông c̣n chế riễu là không biết
có Đệ Nhị Rưỡi hay không. Thế mà vẫn
đi theo Đệ Tam. Có phải như vậy là ngu dốt
so với cụ Phan bội Châu hay không ?
Người thứ
nh́ ở Á châu sáng suốt nh́n ra sự sai lầm, nguy hiểm
của chủ nghĩa cộng sản, đó là tướng
Tưởng giới Thạch, mặc dầu ông là quân
nhân ; trong khi đó th́ người thầy của ông là
bác sỹ Tôn dật Tiên ; và những người đại
trí thức như Trần độc Tú, Lư đại Siêu, 2
người chính lập ra Đảng Cộng Sản Tàu
vào năm 1921, một người là Khoa trưởng
Văn Khoa, người thứ nh́ là Quản Thủ Thư
Viện Đại học Bắc Kinh. Vào năm 1923, Tôn dật
Tiên kư Hiệp Ước thân thiện với Lénine ; sau
đó họ Tôn gửi tay em của ḿnh là tướng
Tưởng giới Thạch sang Liên Sô để học,
hy vọng thâu nhận được những cái hay ở
bên đó để về áp dụng cho Tàu. Theo nguyên tắc,
họ Tưởng phải ở bên đó lâu để học ;
nhưng chỉ một vài tháng sau, họ Tưởng về.
Người ta hỏi ông tại sao ông về sớm, th́ ông
trả lời : « Tôi không có ǵ học ở bên
đó. » Và ông cắt nghĩa thêm : « Một con
người mà không có sương sống, th́ suốt đời
chỉ năm và ḅ. Xương sống của một xă hội
là giai tầng trí thức và trung lưu. Cộng sản chủ
trương đánh chết trí thức và trung lưu ;
nên xă hội cộng sản không thể đứng lên
được, không thể phát triển được !« Sau này, vào những năm của
thập niên 30 và 40, ông phải đương đầu với
2 cuộc chiến, cuộc chiến chống Nhật và cuộc
chiến chống cộng sản. Nhiều khi ông chú tâm vào
cuộc chiến chống cộng sản hơn. Có người
hỏi ông tại sao, th́ ông trả lời : « Cộng
sản là bệnh trong máu, trong xương tủy. Nhật
là bệnh ngoài da. « Chính v́ câu nói này mà nhiều người
đă hiểu lầm ông và đây cũng là một trong những
nguyên do đưa đến chỗ ông thua trận sau này. Nhưng
ngày hôm nay, quan sát những hậu quả của chế
độ cộng sản sau gần 100 năm qua, suy ngẫm
câu nói của ông, người ta mới thấy ông sáng suốt
hơn cả Tôn dật Tiên, Trần độc Tú và Lư đại
Siêu.
2) Hồ chí Minh con
người thấp hèn.
Chúng ta không ai chối căi Hồ
chí Minh là con quan. Bố của ông đậu đến phó
bảng và làm quan dưới
triều nhà Nguyễn. Tuy nhiên ông là người nghiện
rượu và vũ phu, hay đánh đập vợ con và cấp
dưới. Có người bảo đó là v́ lư do gia
đ́nh, người khác th́ nói v́ ông chống Pháp và bất
măn với triều đ́nh . Ở đây chúng ta không đi
sâu vào nguyên do. Nhưng có một sự kiện là ông đă
đánh chết một người nông dân. Nên ông đă bị
trục xuất ra khỏi quan trường, khi Hồ chí
Minh đang học năm thứ tư của trường
Quốc học Huế, dành cho con quan. Từ lúc này, 2 bố
con sống chật vật, lang thang. Sau đó Hồ chí Minh
xin đi làm bồi dưới một cái tàu liên lục
địa của Pháp, đi tất cả các lục địa,
sau đó sống ở Anh, rồi ở Pháp, ở Anh th́ làm
nghề quét đường, phụ bếp, rửa chén
trong một khách sạn ; ở Pháp th́ được cụ
Phan chu Trinh giúp đỡ dạy cho nghề rửa
h́nh ; nhưng sống cũng rất chật vật. Ở
đây chúng ta không chê nghề nào, v́ các cụ đă dạy :
« Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh. » , «
« Chỉ có người xấu, chứ không có nghề
xấu. » Tuy nhiên, chúng ta phải khách quan mà công nhận
rằng có những nghề thấp hèn và có những nghề
cao quí. Hồ chí Minh, v́ hoàn cảnh, đă phải làm những
nghề thấp hèn. Có lẽ v́ hoàn cảnh này đă biến
họ Hồ thành một người hận đời,
chai đá, nhắm mắt đi theo Đệ Tam Quốc Tế
Cộng sản, mặc dù chưa phân biệt nổi Đệ
Nhị và Đệ Tam là ǵ như chính lời ông thú nhận.
Bảo Đại đă nhận xét về Hồ chí Minh
như sau : « Quả nhiên đây là một tay đại
hề, đóng kịch rất giỏi. Khi th́ đạo mạo
như cha già, khi th́ thân thiết, rồi lại ẻo lả,
yếu mềm hay nghiêm trang, trịnh trọng ; nhiều
khi trào lộng mỉa mai. Người Hoa Kỳ, Sainteny và
chính cả tôi, lúc đầu gần ông ta, đều tự
lừa chính ḿnh v́ lầm hay bị ông ta lừa…. Nhưng
nay tôi đă biết rơ ai ở trước mặt tôi rồi :
một chiến binh cộng sản, một kẻ đă
chai đá sau 30 năm chiến đấu, bị Đệ
Tam quốc Tế trói buộc hoàn toàn, một con người
đầy thủ đoạn. Thừa khả năng chịu
đựng, dám tất cả mọi sự gian manh, quỉ
quyệt, lọc lừa … và bất nhân đến chỗ
tàn bạo. « ( S. M. Bao Đại – Le Dragon d’Annam – trang
156+157 – Edition Plon – Paris – 1980)
Quả thật đây là một
con quỷ, có thể hiện h́nh dưới bất cứ
dạng nào, giết người không gớm tay, miễn sao
đạt được tham vọng của ḿnh.
3) Con người ngu dốt và thấp
hèn Hồ chí Minh được trao quyền lực và
được cấy vào vi trùng ghen tỵ là lư thuyết
Mác Lê ; nên đă trở thành quỷ nhập tràng
Đi theo Đệ Tam Quốc Tế
Cộng sản, nhưng chưa hiểu Đệ Nhị
va Đệ Tam là ǵ, Hồ chí Minh được Liên Sô thâu
nạp và huấn luyện ở trường Cộng sản
Đông Phương, với mục đính là tạo những
kẻ nói dối, sách động quần chúng, lén lút tổ
chức phá hoại. Để được vào học,
không cần một tŕnh độ ǵ ngoài việc có 2 chứng
chỉ làm việc 2 năm ở
một hăng xưởng. Bài học đầu tiên của
trường là nói dối, học viên phải tự chế
ra 3 phiếu lư lịch khác nhau, phải học thuộc ḷng
và tùy cơ xử dụng. Chương tŕnh học có một
phần nhỏ là học về phong trào cộng sản và
lư thuyết Mác Lénin ; c̣n phần lớn là học về
tổ chức khủng bố, phá hoại ; chứ không
phải học về xây dựng, kinh bang tế thế, làm
thế nào để dựng quốc, kiến quốc, làm
thế nào để dân giàu nước mạnh. Người
ta có thể nói vấn đề này bắt đầu ngay từ
lư thuyết của Marx, chỉ nói nhiều về việc
chỉ trích chủ nghĩa tư bản ; nhưng ít thấy
nói đến việc sau khi lật đổ tư bản
rồi, th́ làm thế nào để xây dựng chế độ
cộng sản.
Được huấn luyện và
đào tạo như vậy, Hồ chí Minh ngồi chờ để
được trao quyền. Thời cơ đó đă
đến. Đó là thời kỳ sau Đệ Nhị Thế
Chiến, Hồ chí Minh đă được Đệ Tam
Quốc Tế Cộng Sản gửi về, cướp
chính quyền, như Lénine đă được Bộ Tham
Mưu Đức chở từ Thụy Sỹ về Nga,
trong một chuyến xe lửa bọc sắt, để
đảo chính chánh quyền Kérenski lúc bấy giờ. Ngày
19/8/1945, lợi dụng cuộc biểu t́nh của công chức
Hà Nội, đảng Cộng sản đă trà trộn
người vào trong cuộc biểu t́nh, nổi lên cướp
một vài công sở lúc đầu, sau đó cướp
chính quyền. Ngày 2/9/1945, Hồ chí Minh đọc « Bản
Tuyên Ngôn Độc lập « tại hội trường
Ba đ́nh. Trên thực tế, Hồ chí Minh đă làm hành
động đuổi hổ cửa trước và dẫn
báo vào cửa sau, chính thức đặt nước Việt
Nam dưới gông cùm cộng sản, biến nước
Việt Nam thành băi chiến trường cho cuộc tranh
hùng tư bản - cộng sản, đưa dân Việt từ
cuộc chiến tranh này tới cuộc chiến khác, cuộc
chiến 1946 – 1954, cuộc chiến 1954 – 1975, chiến tranh
với Căm Bốt 1978, chiến tranh với Trung Cộng
1979. Ngoài ngoại chiến, Hồ chí Minh c̣n nhập cảng lư thuyết Mác Lê,
chủ trương bạo động lịch sử,
đấu tranh giai cấp, một lời kêu gọi nội
chiến triền miên, gây ra cảnh con đấu bố, vợ
tố chồng, bạn bè t́m cách sát hại lẫn nhau.
Đây là một con vi trùng ghen tỵ, đă được
cấy vào con người ngu dốt và thấp hèn Hồ chí
Minh, rồi lại được trao quyền lực, nên
nó đă trở thành quỷ, chỉ nghĩ đến tham vọng
của nó, không nghĩ ǵ đến quyền lợi của
người khác, của quốc gia dân tộc. Chính v́ vậy
mà dân tộc Việt bị triền miên đau khổ, di
cư từ Bắc vào Nam, bỏ nước đi cả
triệu người, để chạy trốn loài quỉ
đỏ. Dân tộc Việt đă trải qua bao cuộc
đô hộ, đô hộ Tàu, đô hộ Pháp, đô hộ
Nhật ; nhưng chưa bao giờ lầm than bằng
dưới thời đô hộ của quỷ đỏ cộng
sản.
I I ) Con
cháu Hồ chí Minh như Đỗ Mười, Lê đức
Anh, Nông đức Mạnh cũng ngu dốt và thấp hèn,
nhưng cũng được trao quyền lực và
được cấy vào vi trùng ghen tỵ, nên tiếp tục
là quỷ.
Sau khi Hồ chí Minh chết,
con cháu họ Hồ cũng chỉ là những kẻ ngu dốt
và thấp hèn, nhưng được trao quyền lực
và được cấy vào vi trùng ghen tỵ, nên tiếp tục
là qu ỷ, từ Lê Duẫn, Đỗ Mười, Lê đức
Anh và Nông đức Mạnh. Đỗ Mười là một
anh thợ thiến heo, học chưa qua khỏi lớp ba
trường làng. Lê đức Anh, tŕnh độ không rơ, chỉ
là anh cai phu ở đồn điền cao su, c̣n tiếp
tay thực dân Pháp đánh đập anh chị em phu đồn
điền. Nông đức Mạnh th́ có học, nhưng học
về lâm sản, đốn cây, xẻ cây trong rừng, chứ
không phải học về kinh bang tế thế, làm thế
nào cho dân giầu, nước mạnh, bố mẹ th́ không
biết là ai ; hay biết nhưng dấu diếm. Những
con người ngu dốt và thấp hèn này, vẫn
được trao quyền lực và vẫn được
cấy vào vi trùng ghen tỵ là lư thuyết Mác Lê. Theo Lời
Mở Đầu của bản
Hiến Pháp hiện hành cộng sản Việt Nam :
« Lư thuyết Mác Lê là ánh sáng soi đường của
chế độ. « Chính v́ vậy mà đất nước
chúng ta tiếp tục bị điêu tàn, dân chúng ta tiếp tục
lầm than.
Để hết cảnh
đọa đày này, dân tộc Việt hăy can đảm
đứng lên đấu tranh ; v́ bất cứ một
cuộc cứu rỗi nào cũng bắt đầu bằng
cuộc tự cứu, « Hăy giúp anh, rồi Trời sẽ
giúp anh sau .« Ai cập th́ có câu châm ngôn : « Để
cho người ta có thể cứu anh khỏi bờ vực
thẳm ; th́ anh cũng có can đảm bám chặt vào sợi
dây người ta thả xuống để cứu
anh «
Paris ngày 10/06/2007
Chu chi Nam