TRANH HÙNG QUỐC GIA DÂN CHỦ
- CỘNG SẢN ĐỘC TÀI,
AI THẮNG
AI
Lénine có viết : » Tụi
tư bản nó vừa ngu dốt, vừa tham tiền đến
nỗi, mặc dầu nó biết người ta mua dây tḥng
lọng để treo cổ nó, thế mà nó vẫn sản
xuất và bán cho người ta. »
Từ năm 1917, năm Lénine
được Bộ Tham Mưu Đức đưa từ
Thụy Sỹ về và giúp để cướp chính quyền
ở Nga, v́ Lénine chủ trương ḥa b́nh bằng bất
cứ giá nào, ngay cả việc
nhượng lănh thổ cho Đức để có quyền,
và v́ lúc đó là gần cuối Thế Chiến Thứ Nhất
(1914-1918), Đức không thể
nào đương đầu với 2 mặt trận :
mặt trận phía đông bắc với Nga, dưới sự
lănh đạo của chính quyền đảng Dân Chủ
Xă Hội của Kérenski, sau khi lật đổ Nga hoàng chủ
trương tiếp tục chiến tranh ; mặt trận
phía tây nam, mặt trận chính với Pháp ; từ đó
tới nay đă gần 100
năm ; nhiều sự kiện, biến cố đă xẩy
ra : Nhà nước cộng sản đầu tiên đuợc
Lénine thiết lập lên sau
khi cướp được
chính quyền, Đại Chiến Thứ Hai (1939-1945), Chiến
Tranh Lạnh, nhiều nước cộng sản ra đời,
rồi sụp đổ bắt đầu bởi chính nhà
nước do Lénine làm ra ; rồi Chiến Tranh Lạnh
kết thúc. Quan sát và suy ngẫm những biến cố lịch
sử trên, người ta thấy lời nói của Lénine bị hoàn toàn phản bác bởi lịch
sử, và trở thành : « Tụi cộng sản nó vừa
ngu dốt vừa tham lam đến nỗi, mặc dâu nó biết
người ta bán coca cola, quần jeans, hàng hóa cho nó, dụ
nó đưa đầu vào cái tḥng lọng để bị
treo cổ ;thế mà nó vẫn mua. »
Tại sao vậy ?
I )
Tại Nhà nước mà Lénine dựng lên, trên nền tảng
lư thuyết của Marx để định treo cổ
tư bản, nhà nước này không thể phát triển
kinh tế và không đủ mạnh.
Lư thuyết
của K.Marx có nhiều sai lầm ; nhưng một trong
những sai lầm lớn, đó là chủ trương băi
bỏ quyền tư hữu, một nguyên động lực
chính khiến con người làm việc. Marx viết :
« Người cộng sản có thể tóm lược
lư thuyết của ḿnh trong câu nói đơn giản, duy nhất
sau đây : Băi bỏ quyền tư hữu . » (Le
Manifeste du Parti communiste – trang 36 – Union générale d’Editions- Paris,
1962).T́nh trạng kinh tế của những nước cộng
sản lâm vào cảnh cha chung không ai khóc, ruộng chung không
ai cày, nhà chung không người chăm sóc ; điều
này ai cũng biết. Từ đó kinh tế trở nên yếu
kém, tụt hậu. Đây là một trong những điều
không tưởng của Marx, mặc dầu ư muốn của
Marx là làm sao tăng sức sản
xuất kinh tế, và ông đă viết nguyên một
chương trong quyển Tuyên Ngôn Thư Đảng Cộng
sản để chỉ trích những nhà xă hội chủ
nghĩa trước ông như Saint Simon, Charles Fourrier, Robert
Owen, mà ông cho là không tưởng. Khi con người không muốn
làm việc th́ không có cái ǵ của xă có thể trở nên tốt
đẹp. Hơn thế nữa Marx sai lầm cho rằng
quyền tư hữu có thể băi bỏ ; nhưng thực
tế, quyền tư hữu chỉ có thể chuyển
nhượng. Thật vậy, tôi đang là chủ căn
nhà, mà tôi đă làm lụng vất vả để có ;
nay sau một cuộc đánh tư bản mại sản,
người ta đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo rằng
băi bỏ quyền tư hữu ; nhưng trên thực tế
quyền tư hữu này chuyển nhượng sang tay một người khác là cán bộ
cộng sản vào ở nhà tôi, mặc dầu nói bề
ngoài đó là tài sản của nhân dân, nhưng nhân dân không ai
có quyền xử dụng, ngoài ông cán bộ cộng sản.
Việc quyền tư hữu không thể xóa bỏ, mà chỉ
có thể chuyển nhượng, đưa đến t́nh
trạng : đùng một cái, sau những vụ đánh
tư bản mại sản, xă hội cộng sản bị chia ra thành hai giai cấp chống
đối nhau, một bên là thiểu số cán bộ đảng
đoàn, nay trở thành các ông tư bản đỏ ; một
bên là đại đa số dân, nay trở thành những
người vô sản. Hố ngăn cách này quá lớn, sự
ḱnh chống giai cấp này quá cao và quá gay gắt đưa
đến cách mạng tất yếu, quan niệm mà Marx chủ
trương áp dụng cho những nước tư bản,
theo đó, xă hội tư bản chia ra làm 2 giai cấp :
giai cấp thợ thuyền tức vô sản th́ càng ngày
nghèo và càng đông ; giai cấp tư sản th́ càng ngày
càng giầu và càng ít ; sự ḱnh chống giai cấp
đến một lúc nào đó lên đến cao độ,
trở thành bạo động, rồi một phần giai
cấp tư bản tách khỏi giai cấp của ḿnh và
đi về với hàng ngũ vô sản. Cách mạng tất
yếu xảy ra . Marx viết : » Sự phát triển
của kỹ nghệ nặng đă đào hố sâu dưới
mảnh đất mà giai cấp tư sản xây dựng hệ
thống sản xuất và tư hữu của ḿnh. Giai cấp
tư bản đă sản xuất ra kẻ đào mồ
chôn ḿnh. Sự thất bại của giai cấp tư bản
và sự thắng lợi của giai cấp vô sản là tất
yếu. » ( Sách đă dẫn- trang 34).
Chính v́ vậy
mà có người cho rằng cách mạng tất yếu không
xẩy ra tại các nước tư bản, mà đă xẩy
ra, và c̣n sẽ xẩy ra tại các nước cộng sản.
(1)
I I )
Tại cộng sản đánh chết giai tầng trí
thức và trung lưu, xương sống của một xă hội
Xă hội
cộng sản không thể đứng dậy được
để phát triển v́ xương sống đă bị
găy. Thật vậy, vào năm 1923, sau Hiệp Ước
Thân Thiện giữa Tôn dật Tiên và Lénine, tướng
Tưởng giới Thạch được họ Tôn gửi sang Nga để học.
Theo nguyên tắc, ông phải ở đó lâu ; nhưng ông
chỉ ở một thời gian ngắn rồi về.
Người ta hỏi ông tại sao, th́ ông trả lời : »
Tôi không có ǵ để học ở bên đó ", rồi
ông nói tiếp : « Một con người mà
xương sống bị găy, th́ suốt đời chỉ
ḅ. Xương sống của một xă hội là giai tầng
trí thức và trung lưu. Cộng sản chủ
trương tiêu diệt 2 giai tầng này ; nên xă hội
cộng sản không đứng lên được, không phát triển được và chỉ
có thể ḅ ." Mặc dầu là một quân nhân,
nhưng họ Tưởng có một cái nh́n sáng xuốt và
xâu xa, khác hản với một số trí thức tả
cùng thời như Trần độc Tú, Lư đại Siêu,
2 người chính lập ra đảng Cộng sản Tàu
vào những năm đầu của thập niên 20. Ngoài
Tưởng giới Thạch, người nh́n ra sớm hiểm
họa cộng sản, c̣n có cụ Phan bội Châu. Cũng
vào những năm đầu thập niên 20, cụ Phan
đuợc những người của Đệ Tam Quốc
Tế Cộng sản tiếp xúc ở bên Tàu, dụ cụ
vào tổ chức này, đưa cho cụ nội qui của
tổ chức. Tất nhiên cụ không biết tiếng Nga,
nhưng chắc chắn cụ có nhờ những người
bạn biết tiếng Nga dịch ra cho cụ, như có một
số sử gia nói. Cụ đă từ chối khéo, v́ cụ
nhận thấy rằng, đi vào tổ chức này có
nghĩa là phải từ bỏ chủ quyền quốc gia,
nhất nhất đi theo kỹ luật sắt của tổ
chức, như Lénine đă đặt ra. Cụ
nói : »Tôi chẳng duy tâm, chẳng duy vật, tôi chỉ
duy dân. »
I I I
) Xă hội cộng sản là
một xă hội độc tài, cứng ngắc, không thể
sửa sai, đầy mâu thuẫn nội tại, nên sụp
đổ và không thể treo cổ tư bản.
Thật vậy,
trên lănh vực tư tưởng, Lénine chẳng có tư
tưởng ǵ, ngoài việc lập lại quan niệm duy vật
biện chứng và duy vật sử quan của Marx ; và
ngoài việc dạy đàn em tổ chức một đảng
độc tài, đấu tranh chính trị cách mạng chuyên
môn, nhà nghề, để chờ thời cơ cướp
chính quyền ; và một khi cướp chính quyền rồi,
th́ tổ chức một nhà nước độc tài, có
đảng độc tài đứng đằng sau ; với
quan niệm « Tập trung dân chủ « ( Centralisme
démocratique), không có nghĩa ǵ hơn là một kỹ luật
sắt, kỷ luật quân đội, mà Lénine định
nghĩa liền sau đó, trong quyển sách Phải Làm Ǵ
(Que Faire) : « Nói ngắn gọn, sự chuyên môn bao hàm
tất yếu sự tập trung ; nó đ̣i hỏi tập
trung tuyệt đối . » ( Lénine - Que Faire – trang 178 –
Editions sociales - Paris, 1969). Đă là tập trung tuyệt đối,
th́ đâu c̣n dân chủ. Chữ
dân chủ thêm vào chỉ là để lừa bịp. Chính v́
vậy mà bà Rosa Luxembourg, bạn của Lénine, hai người
cùng hoạt động ở Âu châu, trong khuôn khổ Đệ
Nhị Quốc Tế, đă viết cho Lénine trong hồi kư
của bà trước khi chết vào năm 1919: «
Anh đă đi ngược lại những nguyên tắc
chính của xă hội chủ nghĩa là tự do, dân chủ.
Đảng và Nhà nước độc tài mà Anh xây dựng
lên, nó không những không phục vụ thợ thuyền, mà
c̣n chẳng phục vụ một ai cả !"
Nhà nước
độc tài cộng sản này mất hết khả
năng thích ứng và sửa sai, đầy mâu thuẫn nội
bộ, mâu thuẫn giữa đại đa số dân, nay
trở thành vô sản ; và một thiểu số đảng
đoàn cán bộ, nay trở thành những ông tư bản
đỏ, sau những vụ đánh tư bản, mại
sản.Nhà nước cộng sản này sụp đổ
một phần cũng v́ vậy.
I V ) Tại chiến lược gián
tiếp đánh tư bản của Lénine, sau đó
được tiếp tục bởi đàn em, chiến
lược này sai lầm.
Trước
khi chết vào năm 1924, Lénine đưa ra « Chiến
lược gián tiếp đánh tư bản « , qua câu
nói : « Chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế
giới sẽ đi qua cửa ngơ Bắc Kinh, Newdelhi, rồi
mới tới Berlin, Paris và Luân Đôn . », có nghĩa là
phải đánh tư bản từ những nước thuộc
địa. Chiến lược này trái hẳn chiến
lược đánh tư bản trực tiếp của K.
Marx, nhắm ngay vào đầu năo các nước tư bản
để đánh. Nếu nói về chủ nghĩa xét lại,
th́ Lénine là người xét lại đầu tiên, không những
trên phương diện chiến lược, mà c̣n trên
phương diện tư tưởng ; v́ Marx cho rằng
cách mạng cộng sản chỉ có thể thực hiện
được ở những nước tư bản, v́
chỉ ở những nước này mới có « đạo
quân cách mạng « là giai cấp thợ thuyền ;
trong khi đó th́ Lénine làm cách mạng ở một nước
nửa kỹ nghệ, nửa nông nghiệp.
Chiến
lược đánh tư bản gián tiếp của Lénine
được tiếp nối bởi những đàn em,
đặc biệt là vào thời Brejnev làm Tông Bí Thư đảng
Cộng Liên sô, từ năm 1964 tới 1982. Brejnev đă dùng
3 con tốt là ba tay em đắc lực của ḿnh : ở
Á châu là Việt Nam vào thời Lê Duẫn, ở Âu châu là
Đông Đức vào thời Honnecker ; ở Nam Mỹ
và Phi châu là Cuba với Fidel Castro. Brejnev đă đẩy mạnh
công cuộc đánh phá tư bản ở khắp nơi và
chạy đua vũ trang đến cao độ. Chiến
lược này có đưa đến một vài kết quả
ngoạn mục lúc ban đầu ; nhưng không phải
là những đ̣n chí tử làm cho tư bản ngă gục ;
và sau đó nó trở nên hao tốn, cộng thêm với cuộc
chạy đua vũ trang làm cho Liên sô lâm vào cảnh thi
đua tiêu tiền với kẻ giàu ; trong khi đó th́
những mâu thuẫn nội bộ càng ngày càng to lớn và
chồng chất ; đến nỗi Brejnev, trước
khi chết phải than : « Xă hội chủ nghĩa
ǵ, mà 1/3 xe chạy ngoài đường là ăn cắp
essence của công ; 1/3 bằng cấp là bằng cấp
giả ; công chức đến sở làm việc là chỉ
để có mặt, sau đó th́ đi coi hát, hay đi làm việc
riêng tư. » Nếu chúng ta nh́n vào hiện t́nh những
nước cộng sản c̣n lại như Trung Cộng,
Việt Nam hiện nay, th́ chúng ta thấy cũng như vậy.
Từ ngày cộng sản cai trị trên toàn đất
nước Việt tới nay, các đại học đă
cấp 8 400 bằng tiến sỹ, mà trong đó có
2 700 bằng giả, giáo dục xuống cấp, đạo
đức băng hoại, tham nhũng lan tràn, dân chúng bất
măn nổi lên khắp nơi, bắt bớ, quản thúc,
giam cầm mọi chỗ, như việc quản thúc cha
Nguyễn văn Lư, bắt luật sư Lê thị Công Nhân,
kỹ sư Đỗ nam Hải, quản thúc Ḥa thượng
Quảng Độ, đức TăngThống Huyền
Quang và nhiều vị lănh tụ tôn giáo khác, cùng nhiều nhà
đấu tranh cho dân chủ. Năm 2005, tại Trung Cộng
có 87 000 vụ công nhân, nông dân xuống đường
biểu t́nh v́ cuộc sống khó khăn, v́ các cấp địa
phương tịch thu nhà và đất của dân. Tham
nhũng cũng lan tràn tại Trung Cộng. Nhà cầm quyền
có cải tổ hệ thống ngân hàng, nhất là 4 ngân hàng
quốc doanh lớn,mới phát hiện ra có 800 tỷ $ thất
thoát ra nước ngoài v́ tham nhũng, 2 000 tỷ $ là nợ
khó đ̣i, phải sa thải 400 nhân viên ngân hàng.
V ) Tại tư bản biết sửa
sai, lấy chủ nghĩa quốc gia, mô h́nh tổ chức
nhân xă tự do dân chủ và kinh tế thị trường
làm nền tảng, nên đă trở nên mạnh ; và sau
đó dùng chiến lược kinh tế, thương mại
đánh và treo cổ cộng sản.
Nếu
chúng ta xét các nước tư bản từ giữa thế
kỷ 19, lấy mốc điểm là năm 1848, khi quyển
Tuyên Ngôn Thư Cộng Sản ra đời, cho tới nay,
th́ chúng thấy có nhiều khác biệt. Các nước
tư bản đă tôn trọng quyền tư hữu, một
nguyên độc lực khiến con người làm việc,
chấp nhận chế độ dân chủ, tạo cho ḿnh
một khả thế đáp ứng dễ dàng với nhu cầu
hiện đại, cho phép dễ tự sửa sai. Thật
vậy, dưới chế độ dân chủ, với phổ
thông đầu phiếu, những chính quyền quốc gia
hay chính khách hoặc đảng nào muốn thắng cử
hay tái đắc cử, th́ phải lưu ư đến nguyện
vọng của dân. Người thợ vào thế kỷ thứ
19 phải làm việc 12 giờ một ngày, không có ngày nghỉ
và an sinh xă hội. Người thợ ngày hôm nay làm việc
8 tiếng một ngày, có an sinh xă hội, có hưu bổng,
có đền bù thất nghiệp. Phụ nữ có ngày nghỉ
để dưỡng thai và ngày nghỉ để nuôi con
khi c̣n bé. Triết lư của tư bản là tăng sản
xuất, thay v́ chia đều sản xuất, đă được
tóm gọn trong câu của ông Henry Ford, chủ hăng xe Ford Hoa Kỳ :
« Người cộng sản chủ trương chia
đều chiếc bánh gateau. Chủ trương của
tôi đi ngược lại là làm sao làm to chiếc bánh, rồi
mới chia ; và ngay dù chia không đều ; nhưng ai
cũng có phần và phần lớn. » Một người
thợ tư bản với 2 tháng lương là có thể
mua lại hay mua trả góp một chiếc xe hơi. Trong
khi đó chiếc xe hơi là giấc mơ không bao giờ
thực hiện được bởi người thợ
ở những nước cộng sản như Trung Cộng,
Việt Nam, Cuba ; nếu không muốn nói đến cảnh
thợ thuyền, nông dân đang chết đói ở cộng
sản Bắc Hàn.
Kinh tế
phát triển, giúp các nước tư bản phát triển về
mọi mặt ; và đă chiến thắng cộng sản
lúc đầu trong địa vực chạy đua không
gian, chạy đua vũ khí ; sau đó họ dùng chiến
lược kinh tế thương mại để giật
sập, treo cổ những nước cộng sản.
Năm
1995, khi kư Hiệp Ước B́nh Thường Hóa quan hệ
kinh tế, thương mại với Việt Nam, tổng
thống Hoa Kỳ Bill Clinton đă tuyên bố : « Hiệp
Ước B́nh thường hóa quan hệ kinh tế,
thương mại, giữa Hoa Kỳ và các nước
Đông Âu, đă giúp dân tộc những nước này t́m thấy
mô h́nh tổ tức nhân xă dân
chủ tự do và kinh tế thị trường, tôi hi vọng
rằng Hiệp ước B́nh thường hóa bang giao kinh
tế, thương mại, giữa
Hoa Kỳ và Việt Nam, sẽ giúp dân tộc Việt Nam t́m
thấy đuợc mô h́nh tổ chức nhân xă dân chủ, tự
do và kinh tế thị trường. »
Thật vậy,
chiến lược đánh cộng sản bằng kinh tế
thương mại không phải chỉ mới bắt
đầu với Bill Clinton, mà nó đă bắt đầu
ngay sau Thế Chiến Thứ Hai, khi bắt đầu Chiến
tranh Lạnh.
Một
điều lạ lùng, đó là theo tư tưởng của
Marx, th́ hạ tầng kinh tế gồm sức sản xuất
và tương quan sản xuất, sẽ quyết định
thượng tầng, gồm nhà nước, trong đó có bộ
máy quân đội, công an, tuyên truyền, và hệ thống
luật pháp, tư tưởng, văn hóa, nghệ thuật,
thẩm mỹ. Nhưng chính các chế độ cộng sản
ngay từ thời Lénine lại chú trọng tới thượng
tầng, tới công an, quân đội và thông tin,tuyên truyền
để quyết định hạ tầng. Chính các
nước tư bản lại chú trọng đến hạ
tầng cơ sở kinh tế, tấn công các nước cộng
sản bằng chiến lược kinh tế thương
mại, như việc mở MacDonald, bán quần jeans, coca
cola đầu tiên ở Moscou ; cũng như ngày hôm nay
họ cho phép Trung Cộng và Việt Nam vào Tổ chức
Thương mại quốctế (WTO).
Tại
sao như vậy ?
V́ dưới
chế độ cộng sản, kinh tế chậm phát triển,
ḷng dân phẩn uất, tham nhũng lan tràn ; nhưng giới
lănh đạo muốn kéo dài chế độ để
hưởng đặc lợi, đặc quyền, bằng
cách dùng 3 cơ quan là quân đội, công an và tuyên truyền,
như 3 con chó giữ nhà cho chế độ. Để cho
chúng phục vụ đắc lực, th́ phải cho ăn
béo, bằng cách cho chúng nắm những hăng xưởng quốc
doanh và để mặc cho ăn hối lộ, miễn là
trung thành,giữ chế độ. Ba cơ quan này cũng có
thể ví như 3 nanh vuốt của con mănh hỗ, để
giết nó th́ phải bẻ găy nanh vuốt của nó, có
nghĩa là phải tư hữu hóa kinh tế, tách kinh tế
ra khỏi nhà nước, khỏi đảng, khỏi công
an, quân đội và tuyên truyền. Đó chính là ư nghĩa của
bài diễn văn của Bill Clinton mà tôi đă nhắc tới
ở trên; và cũng là ư nghĩa của chiến lược
đánh cộng sản bằng kinh tế và thương mại.
Câu nói của
Lénine : » Tụi tư bản nó vừa ngu dốt và
vừa tham lam đến nỗi ; mặc dầu nó biết
người ta mua dây tḥng lọng để treo cổ
nó ; nhưng nó vẫn sản xuất và bán cho người
ta « , câu này sau gần 100 năm thực hiện, đă
trở thành : «Tụi cộng sản, nó vừa ngu dốt,
vừa tham lam đến nỗi ; mặc dầu nó biết
người ta bán coca cola và quần jeans để dụ
nó đưa cổ vào dây tḥng
lọng để bị treo ; thế mà nó vẫn cứ
mua. »
Nói như
vậy không có nghĩa là dân tộcViệt đấu tranh
cho dân chủ, nhân quyền,cứ khoanh tay ngồi chờ
xung rụng ; mà ngược
lại phải can đảm đứng lên đấu
tranh mạnh hơn, v́ chiến lược đánh cộng
sản bằng chiến lược kinh tế và
thương mại cũng chỉ nằm trong 3 sức
ép : Sức ép đến từ sự tranh đấu của
dân, sức ép đến từ cộng đồng quốc
tế ; và sức ép đến từ trong ḷng chế
độ, do sự chia rẻ nội bộ. Ba sức ép
này phải được tiến hành đồng bộ và
phải càng ngày càng được tăng cường .
Càng mạnh bao nhiêu th́ bạo quyền cộng sản càng sớm
sụp, nướcViệt mới có cơ phát triển,trở
nên dân chủ, tự do, công bằng, sớm bấy
nhiêu !
Paris
ngày 25/03/2007
Chu chi Nam
(1) Xin xem những bài Phê b́nh lư thuyết
K. Marx của tác giả trên những báo Việt Nam hải
ngoại www.anhduong.net,www.diendandanchu.com,www.conong.net;
đặcbiệt là bài Tại sao cách mạng tất yếu
không xẩy ra tại những nước tư bản, mà
đă xẩy ra, và c̣n sẽ xẩy ra tại những
nước cộng sản.