CÁCH MẠNG
HAY CẢI CÁCH CHO VIỆT NAM ?
Nh́n vào t́nh h́nh Việt
Nam hiện nay, gần như tất cả mọi người
đều đồng ư là phải có thay đổi.
Nhưng thay đổi như thế nào? Thay đổi đến mức
độ một cuộc cách mạng hay chỉ thay đổi
trong ṿng cải cách ?
Chúng ta hăy cùng nhau xem
xét vấn đề.
I)
Cách mạng là ǵ ? Cải cách là ǵ ?
Cách mạng là một cuộc
thay đổi rộng lớn, có tính chất ṭan phần và
mau lẹ. Trong khi đó cải cách là một cuộc thay
đổi nhỏ, có tính cách bán phần và chậm. Trền
phương diện chính trị và xă hội, cách mạng nhằm
thay đổ cả một chế độ. Trong khi
đó, cải cách vẫn duy
tŕ chế độ và chỉ chủ trương thay đổi
một vài cơ chế nhỏ của chế độ.
Nh́n theo b́nh diện cơ cấu, cách mạng chủ
trương thay đổi 3 cơ cấu chính của một
xă hội. Đó là: thể chế chính trị, giai tầng
lănh đạo và trật tự hiện hành của xă hội
đó. Trong khi cải cách chủ trương vẫn giữ
thể chế chính trị, giai tầng lănh đạo và trật
tự xă hội; nếu có thay đổi là thay đổi
một vài cơ cấu nhỏ, một vài nhân sự của
chế độ này.
I I) Việt Nam hiện nay cần cách
mạng hay cải cách ?
Từ định
nhĩa trên, một câu hỏi đến với chúng ta là Việt
Nam hiện nay cần cách mạng hay cải cách ?
- Xin thưa : Việt
Nam hiện nay cần một cuộc cách mạng. Tại
sao ?
-
Như trên đă nói, cách mạng nhằm
thay đổi 3 cơ chế chính của một xă hội:
thể chế chính trị, giai tầng lănh đạo và trật
tự xă hội.
Thể chế chính trị
Việt Nam hiện nay, theo tinh thần bản Hiến pháp
hiện hành 1992, Lời Mở Đầu : “ Hiến pháp này
qui định chế độ chính trị, kinh tế,
văn hóa, xă hội, quốc pḥng, an ninh, quyền và
nghĩa vụ cơ bản của công dân, cơ cấu,
nguyên tắc tổ chức và họat động của
các cơ quan Nhà nước, thể chế hóa mối quan hệ
giữa Đảng lănh đạo, nhân dân làm chủ, Nhà
nước quản lư .”, và điều 4 : “Đảng Cộng
sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp
công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành của giai
cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc,
theo chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưỏng Hồ chí
Minh, là lực lượng lănh đạo Nhà nước và
xă hội.” Ở đây chúng ta không đi xâu vào vấn đề
lạm dụng danh nghĩa, lạm dụng danh từ của
Đảng Cộng sản Việt Nam, tự cho ḿnh là
đại biểu trung thành của giai cấp công nhân và
hơn thế cữa của ṭan thể nhân dân, nhưng trên
thực tế th́ chẳng bênh vực ǵ quyền lợi
công nhân, chẳng nghĩ ǵ đến dân, đến nước;
hay việc chơi chữ, nói nhân dân làm chủ mà không có quyền
lănh đạo và quản lư, th́ làm chủ ở chỗ nào.
Chúng ta chỉ nói đến lư thuyết Mác-Lenin và tư
tưởng Hồ chí Minh được coi là nền tảng
của chế độ. Về tư tưởng Hồ
chí Minh, th́ chính ông ta đă nhiều lân tuyên bố tôi chẳng
có tư tưởng ǵ cả, tư tưởng của tôi
đă có Marx, Lénine và Mao nghĩ hộ. Vào năm 1920, khi tham
dự hội nghị Tours ở Pháp, ông nói ông không ở
tŕnh độ phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ
Tam Quốc tế Cộng sản. ( Xin xem thêm Những Mẫu
Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ
Chủ Tịch – Tác giả Trần dân Tiến -Nhà Xuất
Bản Sự Thật – Hà nội - năm 1950). Trần dân
Tiến chính là Hồ chí Minh.Một chế độ mà dựa
trên nền tảng một cái ǵ không có. Điều này không
cần bàn tới. Về lư thuyết Marx và Lénine, kinh nghiệm
thực tế của tất cả các chế độ cộng
sản, từ ngày thành lập chế độ đầu
tiên ở Nga Sô năm 1917 cho tới nay c̣n rơi rớt lại
4 chế độ là Cộng sản Việt Nam,
Về giai tầng lănh đạo
Việt Nam hiện nay ? - Không
riêng ǵ những người không cộng sản, người
dân, mà cả ngay những người cộng sản cấp
thấp và những người cộng sản phản tỉnh,
ai cũng thấy đây là một giai tầng đặt nặng
quyền lợi của một thiểu thiểu số
đảng đ̣an lên trên quyền lợi quốc gia dân tộc,
một giai tầng buôn dân, bán nước. Nói như cựu
đại tá cộng sản, cựu tổng biên tập tờ
báo Nghiên Cứu Lịch sử Quân đội Nhân dân Phạm
quế Dương: “ Cộng sản vừa bất tài, bất
lực và bất lương”. Theo nữ văn sỹ
Dương thu Hương th́: “ Dân Việt Nam dầu có mù
chữ chăng nữa cũng nh́n thấy mặt của giới
lănh đạo cộng sản vừa tối tăm, ngu dốt,
vừa ác ôn, côn đồ và hèn hạ.” Bởi lẽ đó
cơ chế thứ nh́ mà một cuộc cách mạng chủ
trương là thay thế giai tầng lănh đạo thiếu
tài, thiếu đức hiện nay, do đảng cộng sản
chỉ định, bằng một giai tầng lănh đạo
có tài, có dức, do người dân chỉ định, qua những
cuộc bầu cử tự do, dân chủ thực sự.
Có những người trí thức hay lănh đạo cộng
sản đưa ra những luận điệu theo đó
dân tộc Việt Nam chưa đủ tŕnh độ để
bầu tự do. Điều này ḥan toàn sai. Hiện nay có vào
khoảng 200 quốc gia trên thế giới, phần lớn
đều theo chế độ dân chủ, người dân
tự do bầu người lănh đạo của ḿnh.
Không lẽ dân tộc Việt lại thấp hèn thế sao
?
Cơ chế thứ ba mà một
cuộc cách mạng ở Việt Nam cần thay đổi
đó là trật tự hiện hành. Đây là một trật
tự vô cùng bất công. Đại đa số dân Việt
không có lấy một đô la một ngày để sống.
Trong khi đó th́ đảng đoàn, cán bộ, con ông cháu cha
tiêu tiền vứt qua cửa sổ, tiêu cả ngàn đô la
trong những vũ trường, hộp đêm, đánh những
canh bạc cả trăm ngàn đô la. Tiền đó do
đâu mà ra? Là do tham những, hối lộ, hút máu mủ của
dân. 70% dân Việt hiện nay không dám đi bác sĩ, nhất
là đi nhà thương, v́ không có tiền. Chưa bao giờ
dân Việt lại lầm than như ngày hôm nay dưới
trật tự cộng sản. Cả bốn chục ngàn trẻ
em, có em chưa đầy 10 tuổi phải bán thân nuôi miệng
ở bên Căm bốt. Cả trăm ngàn chị em phụ
nữ phải lấy chồng Đài Loan v́ nghèo túng. Đó
là trật tự cộng sản đó hả? Theo đúng
nghĩa, th́ trật tự cộng sản phải là trật
tự công bằng mà. V́ vậy, mục đích thứ ba của
cuộc cách mạng là phải thay thế trật tự bất
công cộng sản hiện nay bằng một trật tự
công bằng hơn.
I I I ) Những luận điệu
phản bác lại cách mạng
Có một số trí thức và một
số lănh đạo cộng sản, v́ tham quyền cố
vị, v́ đặc ân, đặc lợi, đă đưa
ra luận điệu : Nếu chúng ta làm cách mạng có
nghĩa là bạo động, sẽ đưa dân đến
cảnh nồi da, xáo thịt, cảnh thập nhị xứ
quân. Luận điệu này ḥan ṭan sai. Cách mạng không nhất
thiết phải là bạo động. Hăy nh́n những cuộc
cách mạng tự do, dân chủ ở Liên Sô, Đông Âu, ở
Nam Dương, Phi Luật tân, có đổ máu, bạo động
đâu. Tất nhiên ở Việt Nam trong tương lai, việc
này c̣n tùy thuộc ở thái độ biết điều
hay không của giới lănh đạo chóp bu cộng sản.
Ở đây tôi chỉ muốn nói cách mạng không nhất
thiết là bạo động và đổ máu. Hơn thế
nữa, hiện nay dân tộc Việt đang sống dưới
cảnh nồi da xáo thịt, thập nhị xứ quân do
Đảng Cộng sản gây ra. Những em bé phải làm
khẩu dâm ở Căm Bốt, người dân không có tiền
đi bác sĩ, những chị em phụ nữ phải
đi lấy chồng Đài loan, đi xuất cảng lao
động, hay phải làm ở những hăng xưởng
ngoại quốc ngay ở Việt Nam, và bị hành hạ bởi
những ông tư bản trắng toa rập với những
tư bản đỏ Việt nam, đó là cảnh nồi
da xáo thịt. Làm cách mạng để chấm dứt t́nh
trạng đó, chính là chấm dứt t́nh trạng nồi
da xáo thịt. Thêm vào đó, dân Việt hiện nay đang sống
dưới cảnh không phải là thập nhị xứ
quân, mà là cả trăm xứ quân. Các ông tỉnh ủy, huyện
ủy cộng sản là những xứ quân, tha hồ ḥanh
hành, ḅn rút, bóc lột, hà hiếp dân bằng đủ mọi
cách, thông đồng với các con buôn ngoại quốc
để thuồn hàng lậu, bóp chết kinh tế của
dân, thông đồng với mafia ngoại quốc buôn bán ś
ke, ma túy, làm hại sức khỏe của dân, nhất là giới
trẻ. Lám cách mạng chấm dứt t́nh trạng náy, chính
lá chấm dứt cảnh thập nhị xứ quân.
IV) Cách mạng độc lập
cứu quốc và cách mạng dân chủ kiến quốc
Nh́n từ một b́nh diện
khác, th́ Việt Nam hiện nay cần một cuộc cách mạng
với 2 mục đích chính : đó là cách mạng độc
lập cứu quốc và cách mạng dân chủ kiến quốc.
Tại sao vậy ?
-
V́ Việt Nam hiện nay không có độc
lập. Từ ngày Hồ chí Minh và Đảng Cộng sản
cứơp chính quyền vào năm 1945 tới nay, chế
độ cộng sản không có độc lập, ngày
xưa th́ lệ thuộc Liên Sô; sau khi Liên Sô sụp đổ,
th́ lệ thuộc
Cuộc cách mạng độc lập
cứu quốc cần phải tiến hành song song với
cuộc cách mạng dân chủ kiến quốc, v́ dân chủ
là mảnh đất mầu mỡ để phát triển
kinh tế nẩy mầm. Một con người bất cứ
da vàng, da đỏ hay da trắng, da đen, có thể ví
như một hạt mầm. Nếu nó được gieo
vào một mảnh đất tốt, đó là một chế
độ dân chủ, do dân bầu ra, lo cho quyền lợi
của dân, th́ hạt mầm đó sẽ nẩy mầm,
đâm hoa, kết trái; ngược lại, nếu nó bị
gieo vào một mảnh đất khô cằn, đầy sỏi
đá như sống dưới một chế độ
độc đoán, độc tài, giới lănh đạo
không do dân bầu, không nghĩ đế quyền lợi của
dân, mà c̣n lo trấn lột dân, th́ hạt mầm đó không
thế nẩy mầm, nếu có th́ cũng c̣i trẹt. Thí dụ
rơ rang là hai nước Đại hàn và Việt Nam cùng với
cộng đồng người Việt ở hải ngoại.
Bắc Hàn sống dưới chế độ độc
tài cộng sản, dân đang chết đói. Nam Hàn sống
dưới chế độ tự do, dân chủ, là cường
quốc kinh tế thứ 10 trên thế giới. Tổng sản
lượng của hơn 3 triệu người Việt hải
ngoại sống dưới những chế dân chủ là
100 tỷ đô la. Trong khi đó tổng sản lượng
của 82 triệu người Việt sống dưới
chế độ độc tài cộng sản là 40 tỷ
đô la. Dân chủ không những là mảnh đất mầu
mỡ để cho phát triển kinh tế nẩy mầm,
mà tất cả mọi ngành. Cách đây mấy năm, viện
Nghiên Cứu Giáo dục, Khoa học và kỹ thuật Hoa kỳ
Rockefellor, có chi nhánh ở Úc, có làm một cuộc nghiên cứu
thống kê về những phát minh sáng kiến của các
nước Đông Nam Á, trong đó có cộng đồng Việt
Nam ở hải ngoại, đă đi đến kết quả:
Thái Lan có 6 500 phát minh sang kiến, Singapour có 7500, Việt
Nam có 280, cộng đồng người Việt ở hải
ngoại có tới 14 000 gấp 50 lần 82 triệu
người ở trong nước.
Nh́n vào lịch sử các cuộc
cách mạng từ cổ chí kim trên thế giới, cuộc
cách mạng
T́nh trạng lệ thuộc
V) Thái độ của những
nhà đấu tranh dân chủ trong nước đối với
cách mạng và cải cách
Nói một cách tổng quát, không
đi vào từng cá nhân, th́ chỉ có một số ít những
nhà đấu tranh dân chủ ở trong nước chủ
trương cách mạng, có nghĩa là thay đổi thể
chế chính trị, giai tầng lănh đạo và trật tự
xă hội hiện nay; c̣n phần lớn chỉ chủ
trương cải cách, tức là vẫn giữ thể chế
chính trị cũ và kêu gọi một vài thay đổi nhỏ,
thứ yếu, chứ không phải trọng yếu. Không biết
đó là v́ họ chưa nắm vững vấn đề,
hay c̣n vướng mắc bởi quá khứ, bởi tuyên
truyền cộng sản, hoặc v́ lư do hoàn cảnh và chiến
thuật.
Quan sát thái độ của những
nhà đấu tranh dân chủ ở Liên Sô và Đông Âu trước
đây, chúng ta thấy họ có một thái độ dứt
khoát chủ trương cách mạng. Giới trí thức và
sinh viên Liên Sô không dạy và không học những giờ về
lư thuyết Mác Lê. Những con người như Sakharov, cha
để của bom nguyên tử Liên Sô, 2 lần được
huy chương Lénine, thế mà dám từ bỏ những
đặc ân, đặc lợi, để nói lên sự thật,
dù có phải ngồi tù. Việt Nam hiện nay cũng đă
có những người như vậy, nhất là trong giới
trẻ. Nhưng cần phải đông hơn nữa, và
ngay dù v́ hoàn cảnh hay chiến lược, chiến thuật,
những nhà đấu tranh cho dân chủ ở trong nước
hăy tự biết rằng Việt Nam hiện nay đang bị
con bệnh trầm kha cộng sản phá hoại thân thề,
để cứu Việt Nam phải cần liều thuốc
mạnh, đó là cách mạng; c̣n liều thuốc nhẹ
như thuốc cảm, dầu cù là, tức cải cách, th́
không thể nào chữa khỏi.
Một cuộc cách mạng cho
Việt Nam hiện nay là một cuộc cứu rỗi cho
dân tộc Việt. Nhưng bất cứ cuộc cứu rỗi
nào cũng bắt đầu bằng tự cứu. “ Hăy tự giúp anh, rồi trời se giúp
anh". ( Aide - toi, le Ciel t’aidera ). Cũng như một câu
trâm ngôn Ai Cập : « Nếu anh muốn người
ta cứu anh thóat khỏi vực thẳm, th́ ít nhất, anh
cũng phải có cố gắng bám chặt vào sợi dân
tḥng xuống cứu anh. » Dân tộc Việt Nam hiện
nay đang ở dưới bờ vực thẳm do cộng
sản gây ra. Dân Việt găy tự cứu ḿnh trước
tiên. Can đảm đứng lên làm cách mạng. Nhất là
giới trẻ, thanh niên, sinh viên, học sinh và trí thức.
Tại sao các dân tộc khác họ làm được ?
Không lẽ dân tộc Việt Nam lại yếu hèn, chịu
ngồi bó tay dưới bờ vực thẳm hay sao ?
Ba lê 04/10/2005
Chu chi
Nam