BIEN CO BA MUOI THANG TU TRONG GONG KIM TU BAN VA CONG SAN

 

Sắp đến ngày 30/04,  người dân Việt không khỏi ngậm ngùi nghĩ đến ngày 30/04/1975, v́ không một gia đ́nh Việt nào mà không bị liên quan trực tiếp hay gián tiếp tới biến cố này.

Nó vừa là hậu quả và vừa là nguyên nhân của biết bao biến cố đau thương khác trong lịch sử cận đại và đương đại Việt Nam.

Vậy chúng ta hăy cùng nhau xem xét .

Trong vũ trụ cũng như trong lịch sử đời sống con người, mọi vật, mọi sự vật đều liên quan đến nhau, cái này là nguyên nhân của cái nọ, cái nọ là hậu quả của cái kia. Không những có ảnh hưởng nguyên do – hậu quả, mà c̣n có ảnh hưởng  tương tác, nhất là trong lănh vực khoa học nhân văn như chính trị, lịch sử, kinh tế, xă hội. Bởi lẽ đó khi chúng ta nh́n, quan sát một sự vật chúng ta không thể nh́n nó đơn lẻ một minh, mà phải nh́n nó trong những tương quan.

Nh́n biến cố 30/01/1975 cũng vậy.

  Biến cố 30.04.1975, hậu quả của những biến cố trước nó :

Nó là hậu quả của biến cố gần  là hiệp ước Paris 1973, của biến cố hơi xa  là cuộc tấn công cộng sản vào tết Mậu Thân 1968 ; nhưng người ta c̣n có thể nói nó là hậu quả của biế, cố xa, đó việc Hồ chí Minh, được Đệ Tam quốc tế Cộng sản đưa về cướp chính quyền ngày 19/08/1945, biến Việt Nam thành băi chiến trường của Chiến tranh Lạnh.

Thật văy, Chính quyền Việt Nam cộng ḥa, dưới thời tổng thống Nguyễn văn Thiệu, gần như bị ép buộc phải kư Hiệp định Paris, dưới sức ép của Chính quyền Hoa kỳ dưới thời Tổng thống Nixon, v́ ông này trong cuộc tranh cử vào năm 1968, đă hứa với dân Mỹ là sẽ rút quạn Hoa kỳ khỏi Việt Nam. Ông Thiệu không muốn kư v́ Hiệp định nói đến sự rút quân Mỹ, nhưng cố t́nh quên đi sự việc là không nói đến sự rút quân đội Bắc Việt có cả hàng chục sư đoàn ở miền Nam. Thêm vào đó, trong khi Bắc Việt được ồ ạt cả Khối cộng sản giúp đỡ, th́ người Hoa kỳ cắt giảm viện trợ co miền Nam, từ hàng tỷ, sau đó đến 700 triệu. Ngay 700 triệu, Quốc hội Hoa kỳ cũng không tháo khoán, chỉ c̣n 300 triệu $.

Trong cuộc chiến như vậy, miền Nam mất vào tay cộng sản là lẽ tất yếu. Chỉ trách là trong chiến lược rút quân khỏi miền Trung, chính quyền ông Nguyễn văn Thiệu đă không có kế hoặch sẵn. Rút vội vàng, ẩu thả, kéo theo dân, hỗn loạn, làm  mất tinh thần quân dân, đưa đến sự sụp đổ mau lẹ chính quyền Đệ Nhị Cộng ḥa, một món quà trên trời rơi xuống cho người cộng sản.

Ngay người lănh đạo cộng sản, ở mức độ cao nhất như Lê Duẫn, Lê đức Thọ, họ cũng không ngờ là có thể chiến thắng dẽ dàng như vậy.

 Biến cố ảnh hưởng xa tới biến cố 30/04/1975 là cuộc tấn công Tết Mậu thân 1968.

Vụ tấn công này là hoàn toàn nằm trong ké hoặch bành trướng và lật đổ thế giới tư bản của cộng sản Liên sô, dưới sự lănh đạo của Brejnev, mà Lê Duẫn của Việt Nam tự biến ḿnh thành con chốt, con thiêu thân đi theo, mặc kệ việc đất nước lầm than, dân chết , máu chảy thành sông, xương chất thành núi.

Đất nước Việt chưa bao giờ khổ sở, lầm than lâu dài như thời lănh đạo của cộng sản. Và c̣n kéo dài, tiếp tục cho tới ngày hôm nay !

Thật vậy, chúng ta hăy nh́n qua chính trị nội t́nh của Liên sô từ ngày thanh lập 1917 cho tới lúc nó sụp đổ 1990, qua 7 vị Tổng Bí thư của Đảng cộng sản, được mệnh danh là đảng đại diện cho giới thợ thuyền, nông dân và hơn thế nữa là toàn dân.

Bảy người tổng bí thư đó là Lénine, Staline, Khrouschev, Brejnev, Andropov, Tchernenkov và Gorbatchev.

Người ta cứ đổ  lỗi cho Gorbatchev là người đào mồ chôn Cộng sản Liên sô, hơn thế nữa c̣n cho ông là tay sai của tư bản, là nhân viên của t́nh báo Hoa kỳ CIA .

Tuy nhiên không phải thế, người đào mồ chôn Cộng sản Liên sô, chính là Brejnev, cầm quyền từ năm 1964 tới năm 1983.

Ông này đă chỉ trích người tiền nhiệm của ông là Khrouschev bạc nhược, chủ trương ḥa hoăn với tư bản, muốn chung sống ḥa b́nh với tư bản.

Ông đưa ra hai tiền đề và một kế hoặch gồm 2 kế sách.

Tiền đề, đó là : 1) Chiến tranh tư bản – cộng sản nhất định sẽ xẩy ra ; 2) Thế giới cộng sản không yếu hớn thế giới tư bản. V́ vậy chiến lược của cộng sản không thể là thế thủ, mà phải là thế tấn công.

Hai kế sách, đó là : 1) Thượng sách : Tấn công tư bản ở mọi nơi trên thế giới, để toàn thắng, để ngọn cờ cộng sản có thể cắm ở mọi nơi, mọi chỗ. 2) Trung sách, đó là nếu không được th́ chia đôi thế giới, một bên là cộng sản, một bên là tư bản.

Chính sách này bề ngoài quá hấp dẫn, nên được phe bảo thủ, quân phiệt trong Trung ương Đảng cộng sản Liên sô, ủng hộ, hạ bệ Khrouschev, đưa ông lên thay thế.

Người ta có thể nói Brejnev đă áp dụng Thượng sách trong 10 năm, 1964 cho tới 1975, trung sách từ năm 1975 tới khi ông chết 1983.

Tuy nhiên cả 2 kế sách đều thất bại, đưa Liên sô đến chỗ lụn bại, rồi sụp đổ.

Tôn Tử, nhà tư tưởng quân sự cách đây cả 2 500 năm có nói :

«  Đem quân phơi dăi lâu th́ khoản tiêu dùng trong nước phải không đủ… Này cùn binh, nhụt khí, cạn sức, hết tiền, th́ chư hầu thừa dịp núng của ḿnh mà khởi lên, tuy người có trí năng cũng chẳng có thể giữ trọn vẹn ở sau được… Cho nên việc binh kéo dài mà có lợi, chưa từng có vậy. « ( Tôn Tử Binh pháp ).

Người ta có thể nói thời của Brejnev là thời cao điểm của Chiến tranh Lạnh. Liên sô không phải «  gửi quân phơi dăi lâu ngoài mặt trật « , mà đă dùng 3 con chốt làm vật hi sinh cho minh, đó là Việt Nam ở Á châu, Cuba ở Mỹ châu, Phi châu, và Đông Đức ở Âu châu, nhưng Liên sô dưới thời Brejnev chạy đua vũ trang vô tiền khoáng hậu, dùng hết tiền tài, vật dụng quốc gia để mượn 3 con chốt nói trên thực hiện bá đồ của ḿnh. Nhất là cộng sản Việt Nam.

Trong 3 con chốt đó, con chốt ngu độn, mù quáng nhất là cộng sản Việt Nam. Một bằng chứng mà ai cũng nh́n thấy và c̣n in hằn trong lịch sử : Đó là vào thời Brejnev, cộng sản Việt Nam đă hết ḿnh theo Liên sô, đến nỗi lên tiếng chửi Trung cộng hết lời, đưa đến chiến tranh Việt Trung cả bao chục năm, hy sinh biết bao nhiêu sinh mạng, nay th́ lại hết ḿnh theo Trung cộng.

Lê Duẫn, đă bắt chước Brejnev ngay cả trong cách suy nghĩ và lư luận.

Trong tờ báo Học tập số 2.1964, trong bài mang tựa đề  «  Một vài vấn đề trong nhiệm vụ quốc tế của đảng ta « !

Ông viết : «  … Nh́n tổng quát t́nh h́nh thế giới, phân tích những đặc điểm và những qui luật phát triển 3 vùng, chúng ta thấy rằng lực lượng của cách mạng, lực lượng của chủ nghĩa xă hội và của ḥa b́nh hơn hẳn của đế quốc phản động và chiến tranh. V́ vậy cách mạng không ở thế thủ, chiến lược cách mạng không nên là thế thủ, mà cách mạng đang ở thế tấn công ; chiến lược cách mạng nên là chiến lược tấn công , phá từng chính sách chiến tranh một , đi đến phá toàn bộ kế hoặch gây chiến tranh của chủ nghĩa do đế quốc Mỹ cầm đầu, nhằm đánh lui từng buốc một và đánh đổ từng bộ phận chủ nghĩa đế quốc , đi đến thủ tiêu hoàn toàn chủ nghĩa đế quốc. « 

Tôn tử c̣n nói : «  Biết người biết ta trăm trận không thua « .

Brejnev và Lê Duẫn đă không biết ḿnh, đánh giá quá cao về ḿnh, không biết địch, đánh giá quá thấp về địch, nên đă đi đến thua trong cuộc tranh hùng Chiến tranh Lạnh.

Kết quả là sau khi Brejnev chết 1983, không được bao lâu, th́ Liên sô sụp đổ.

Sau khi Lê Duẫn chết năm 1986, th́ cũng không bao lâu, 1990, cộng sản Việt Nam phải muối mặt, không c̣n giữ thể diện quốc gia, dân tộc, vội vă theo Trung cộng, đến nỗi họ sỉ nhục, khi sang họp Hội Nghị Thành Đô, họ không cho đi đường máy bay, mà phải đi đường bộ, họp vào ngày 03/1990, đúng một ngày sau Lê Quốc khánh cộng sản Việt Nam. Phía Trung cộng cấm Ngoại trưởng Cộng sản Việt Nam lúc bấy giờ, ông Nguyễn cơ Thạch,  không được đi trong phái đoàn, mà Cộng sản Việt Nam vẫn chịu.Hiện nay, giới lănh đạo cộng sản Việt Nam, v́ sợ Trung cộng nên không dám cho dân đánh cá, và cho ngoại quốc khai thác dầu khí ở ngay những vùng thuộc hải phận của ḿnh.

Có lẽ trong lịch sử Việt Nam chưa có một giai tầng lănh đạo nào mà ác với dân và hèn với giặc như họ !

Tất cả những biến cố, hậu quả trên, chẳng qua là từ sự việc Hồ chí Minh du nhập lư thuyết Mác Lê vào Việt Nam, một bên là đi theo cộng sản, bên khác là ông De gaulle, sau khi theo đoàn quân Đông minh về Paris, có được chính quyền, đă gửi quân sang Đông dương tái lập lại chế độ thực dân, biến Việt Nam thành cuộc tranh hùng tư bản và cộng sản.

V́ vậy có người nói rằng Hồ chí Minh và De Gaulle là tội đồ của lịch sử cận đại Việt Nam. Điều đó không sai.

 

 

 

   30.04, nguyên nhân  của những biến cố khác, tức là những hậu quả  sau nó :

-          Nó đă nhuộm đỏ toàn cơi Việt Nam,  làm mất đi mảnh đất tự do cuối cùng của dân Việt, khiến cho cả triệu người bỏ nước ra đi.

-          Nó c̣n là nguyên nhân gây ra cuộc chiến tranh Việt Nam Căm bốt 1978 và cuộc chiến tranh Việt Nam Trung cộng 1979.

-          Nó c̣n là nguyên nhân của cuộc đánh tư bản, mại sản ở miền Nam Việt Nam, phá vỡ tất cả những hạ tầng kinh tế phát triển mà chính thế VNCH đă dày công tạo dựng được trong ṿng 20 năm, mặc dầu trong t́nh trạng chiến tranh.

-          Nó  là nguyên nhân của việc phá hủy mọi truyền thống tốt đẹp cổ truyền bằng cách du nhập lư thuyết duy vật chủ nghĩa, vô gia đ́nh, vô tôn giáo, vô quốc gia, đưa đến một nền giáo dục xuống cấp, một xă hội vô trật tự, con người chỉ biết chạy theo vật chất, tiền bạc, con có thể giết cha, hăm hại mẹ, bạn bè chỉ v́ một vài trăn đô la, trẻ con hỗn xược, ăn mặc hở hang, chi biết bắt chước những cặn bă của văn minh Tây Âu. Thêm vào đó, nạn tham nhũng lan tràn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên tạo nên t́nh trạng bất công xă hội, kẻ th́ vứt tiền qua cửa sổ, người th́ không có miếng ăn.

   Từ những cái nh́n đó, có người kết luận 30/04 bị nằm trong gọng ḱm của cuộc tranh hung tư bản – cộng sản, điều đó không sai hay nói khác đi là nạn nhân của cuộc Chiến tranh Lạnh

 

 Gọng ḱm tư bản :

Người ta có thể nói 2 Chánh thể Việt Nam Cộng ḥa, Đệ Nhất và Đệ Nhị, mặc dầu đứng trong hàng ngũ các nước tự do, tư bản ; nhưng không bao giờ tự đặt ḿnh trong hàng ngũ này. Bằng chứng cụ thể nhất là Hoa kỳ ép Tổng thống Nguyễn văn Thiệu phải kư Hiệp định Paris, nguyên do trực tiếp đưa đến biến cố 30/04/1975.

Với Chính thể Đệ Nhất Cộng ḥa, Tổng thống Ngô đ́nh Diệm đă từng phản đối việc đổ bộ quân Mỹ ồ ạt vào Việt Nam. Ông đă từng tuyên bố :

«  Nếu Qí Vị đem quân đội Mỹ vào Việt Nam, tôi phải giải thích thế nào đây với dân tộc tôi, với người dân Việt, h́nh ảnh hải hùng của quân đội viễn chinh Pháp, c̣n hằn sâu trong tâm trí họ. Sự can thiệp của bất cứ quân đội ngoại quốc nào vào Việt cũng đem lại sự bất lợi cho Việt Nam. « 

 

Gọng ḱm cộng sản :

Ngược lại giới lănh đạo cộng sản th́ tự nguyện đặt ḿnh dưới gông cùm cộng sản : Hồ chí Minh, ngay từ thời ở Pháp vào những năm 20, đă đi theo Đệ Tam quốc tế Cộng sản, mà chưa phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam quốc tế Cộng sản, như chính lời ông tự thú trong quyển sách Những Mẫu truyện về cuộc đời Hồ Chủ tịch,  tác giả là Trần dân Tiến, là chính ông.

Sau này Lê Duẫn hết ḿnh đi theo Brejnev, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên sô, tự biến ḿnh thành con chốt cho kế hoạch chinh phục thế giới của nước này.

 

Biến cố 30/04/75, ai là kẻ chiến thắng, ai là kẻ chiến bại ?

Tóm lại, biến cố 30/04/1975 xẩy ra là vào thời Chiến tranh Lạnh, dưới 2 gọng ḱm tư bản và cộng sản.

Nhưng ai là kẻ chiến thắng , ai là người chiến bại ?

Nhà văn Dương thu Hương đă vào miền Nam trong những ngày đầu của biến cố 30/04/1975. Theo như lời bà kể, th́ bà đă t́m một góc phố hẻo lánh, bật lên tiếng khóc, mà than rằng :

«  Tôi đi cùng goàn quân « chiến thắng » ; nhưng mô h́nh tổ chức xă hội của kẻ chiến thắng là mô h́nh man dai ; c̣n mô h́nh của kẻ chiến bại chính là mô h́nh văn minh . »

Thực vậy, ngày nào mà xă hội Việt Nam vẫn theo cái «  Đạo dức Hồ chí Minh «, nhưng trên thực tế chỉ là những cái mánh mung, lừa đảo, dối trá lừa bịp, tham nhũng hối lộ, đạo đức băng hoại, giáo dục xuống cấp, người ta có thể giết nhau v́ tiền bạc một cách dễ dàng,thầy thuốc không c̣n là «  lương y như từ mẫu « , mà có thể để chết bệnh nhân v́ không có tiền, trẻ em không thương cha mẹ, kinh trọng thầy cô, ra đường mặc lố lăng, ăn nói mất dạy, học theo những cặn bă của nước ngoài.

Ngày đó đất nước Việt, dân việt c̣n là kẻ chiến bại. Có chiến thắng chăng là một thiểu số đảng đoàn cán bộ, ăn trên ngồi chốc, v́ thần phục ngoại bang, dâng từng mảng đất cho Trung cộng.

                                                Paris ngày 15/03/2018

                                           Chu chi Nam và Vũ văn Lâm

(1)    Xin xem thêm những bài về Việt Nam, nhất là bài «  Biến cố Tết Mậu Thân 1968 trong hoàn cảnh chính trị, lịch sử thế giới. », trên http://perso.orange.fr/chuchinam