MƠ ƯỚC, TIÊN ĐOÁN CỦA MARX VÀ HIỆN THỰC

 

                                                     Hay

 

              TẤT CẢ NHỮNG G̀ MARX MƠ ƯỚC VÀ TIÊN ĐOÁN  

 

                   TRONG TUYÊN NGÔN THƯ ĐẢNG CỘNG SẢN,

 

                    TỪ 160 NĂM QUA, ĐỀU XẨY RA HOÀN TOÀN

 

                                             NGƯỢC LẠI

 

   Tuyên Ngôn Thư Đảng Cộng Sản được Karl Marx viết vào năm 1847, xuất bản tại Anh vào đầu năm 1848. Từ đó tới nay đă 160 năm. Tuyên ngôn có thể nói đă gói ghém tất cả mơ ước và tiên đoán cùng lư thuyết của Marx. Nhưng những biến cố lịch sử xẩy ra trong 160 năm qua đă hoàn toàn đi ngược lại mơ ước và tuyên đoán của ông.

 

       I ) Mơ ước và tiên đoán của Karl Marx

 

1)       Marx mơ ước một xă hội không giai cấp và công bằng

   Nhiều người biết Marx mơ ước một xă hội công bằng, không giai cấp, không có cảnh người bóc lột người.

   Ông viết: “ Nếu trong tiến tŕnh phát triển, những ḱnh chống giai cấp sẽ biến mất và nếu sự sản xuất được tập trung trong tay những cá nhân liên đới ( individus associés), công quyền sẽ mất tính chất chính trị. Quyền chính trị, nói cho đúng ra, cũng chỉ là quyền có tổ chức của giai cấp này đễ đàn áp giai cấp kia. Nếu giai cấp vô sản trong cuộc tranh đấu chống lại giai cấp hữu sản, tất yếu tạo thành giai cấp, sẽ đứng lên qua một cuộc cách mạng như giai cấp thống trị và, v́ là giai cấp thống trị, nó phá hủy bằng bạo lực, chế độ sản xuất cũ, có nghĩa đồng thời nó phá hủy những điều kiện của sự ḱnh chống giai cấp; nó phá hủy giai cấp một cách tổng quát, và từ đó, đồng thời phá hủy luôn sự thống trị của ḿnh như là một giai cấp.

   “ Thay vào xă hội tư sản cũ, với những giai cấp và sự ḱnh chống giai cấp của nó, xuất hiện một hiệp hội ( association), mà trong đó sự phát triển tự do của mỗi người là điều kiện phát triển tự do của tất cả mọi người ;” ( K. Marx, Le Manifeste du Pari communiste – trang 46 – nhà xuất bản Union générale d’Editons – Paris 1962).

  

2)       Marx mơ ước và tiên đoán cách mạng tất yêu sẽ xẩy ra tại các nước tư bản

 

   V́ cho rằng xă hội chia thành giai cấp, như ông viết : “ Lịch sử của bất cứ xă hội nào cho tới ngày hôm nay chỉ là lịch sử của đấu tranh giai cấp “ ( Sách đă dẫn – trang 19 ), Marx cho rằng trong xă hội tư bản, giai cấp tư sản, tức giai cấp chủ, càng ngày càng ít và càng giầu; giai cấp thợ càng ngày càng nghèo và càng đông; ḱnh chống giai cấp càng ngày càng to lớn và gay gắt; đưa đến chỗ bùng nổ cách mạng . Đó là cách mạng tất yếu . Ông viết : “ Giai cấp tư sản không những tạo ra những vũ khí để giết ḿnh; mà nó c̣n tạo ra những người sử dụng những vũ khí này: những người thợ hiện đại, giai tầng vô sản .” ( Sách đă dẫn – trang 27). Ông c̣ tiếp : “  Sự phát triển kỹ nghệ nặng đă tự đào hố trên mảnh đất mà giai tầng tư sản xây dựng lên hệ thống sản xuất và tư hữu của ḿnh. Giai tầng tư sản đă tự đào mồ chôn ḿnh. Sự sụp đổ của nó và chiến thắng của giai tầng vô sản là tất yếu không thể tránh được. “ ( Sách đă dẫn – trang 34).

 

3)       Marx mơ ước và tiên đoán Nhà nước sẽ biến mất, xă hội sẽ cai quản bằng những người thợ thuyền, sẽ là xă hội làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu

 

   Hệ thống lư luận của Marx giống như hệ thống toán học của Euclide, bắt đầu bằng một định đề. Euclide bắt đầu bằng định đề : “ Trên một mặt phẳng, từ một điểm ngoài một đường thẳng, người ta chỉ có thể vẽ một đường thẳng duy nhất song song với đường thẳng trước. “ Marx th́ bắt đầu bằng 2 định đề : “ Nguyên nhân của sự phân chia xă hội thành giai cấp là quyền tư hữu “, “ Từ ngày có quyền tư hữu, lịch sử của nhân loại là lịch sử của đấu tranh giai cấp “. Và từ đó Marx đưa ra những định lư như : “ Nhà nước, quyền chính trị, nói đúng ra, chỉ là quyền có tổ chức của giai cấp này để đàn áp giai cấp kia.” ( Sách đă dẫn – trang 46). V́ vậy, một khi quyền tư hữu bị băi bỏ, th́ giai cấp bị băi bỏ, từ đó Nhà nước cũng bị băi bỏ; nếu nói đúng theo ngôn từ của Marx và Engel, như trong quyển Nguyên do của gia đ́nh, của quyền tư hữu và của Nhà nước ( L’Origine de la famille, de la propŕté privée et de l’Etat ) của Engels, th́ Nhà nước tự biến mất ( il s’éteint ).

 

    I I )   Thực tế lịch sử hoàn toàn chứng minh ngược lại

 

   Đă 160 năm trôi qua từ ngày Marx và Engels viết quyển Tuyên Ngôn Thư, biết bao biến cố đă xẩy ra cho lịch sử nhân loại. Xét những biến cố này, chúng ta thấy nó hoàn toàn trái ngược với những mơ ước và tiên đoán của Marx và Engels. Năm 1883, Marx chết và Engels chết năm 1895. Năm 1917, Lénine cướp chính quyền ở Nga sô, lập nên Nhà nước cộng sản đầu tiên, rồi Đảng cộng sản tại một số quốc gia bắt chước theo, nổi lên cướp chính quyền như ở Tàu, Việt Nam. Vào cuối thập niên 80, đầu 90, một số chế độ cộng sản sụp đổ bắt đầu bằng Đông Âu và Liên Sô; làm cho người ta tự đặt câu hỏi : Tại sao cách mạng tất yếu không xẩy ra tại những nước tư bản, như Marx mơ ước và tiên đoán; mà lại xẩy ra tại những nước cộng sản đă áp dụng lư thuyết của Marx . (2)

 

1)       Cách mạng tất yếu không xẩy ra tại các nước tư bản, mà   cách mạng tất yếu đă xẩy ra tại những nước cộng sản

 

   Marx mơ ước và tiên đoán một cuộc cách mạng tất yếu sẽ xẩy ra tại những nước tư bản. Lúc đầu ông tin tưởng nó sẽ xẩy ra ở Anh, v́ đây là nước kỹ nghệ phát triển nhất; ông chờ hoài, mà nó không xẩy ra; sau ông quay sang hy vọng ở Đức; nó cũng không xẩy ra ở Đức và ông chết vào năm 1883, vào tuổi 65, ở vào thời này thế là thọ; v́ tuổi thọ trung b́nh của Âu châu vào đầu thế kỷ 20 mới chỉ có 50. Ba mươi bốn năm sau, gần tàn Đệ Nhất Thế Chiến (1914-1918),  Lénine được Bộ Tham Mưu Đức đưa từ Thụy  Sỹ về Nga, giúp đỡ tiền bạc để cướp chính quyền. Người cộng sản bảo rằng đây là một cuộc cách mạng; nhưng thực tế đây là một cuộc đảo chánh. Nó chẳng có tính chất ǵ là cách mạng tất yếu. Từ 1917 tới nay, một số nước cộng sản ra đời, sau Nga Sô, rồi sụp đổ, bắt đâu bằng  những nước Đông Âu. Quan sát sự sụp đổ những nước cộng sản, người ta lại thấy nó có tính cách của cuộc cách mạng tất yếu, đúng như lời tiên đóan của Marx cho những nước tư bản. Đó là giai cấp chủ càng ngày càng ít và càng giầu có; giai cấp thợ càng ngày càng đông và càng nghèo khổ. Hố ngăn cách càng này càng lớn. Nên cách mạng tất yếu đă bùng nổ. (3) Tại sao như vậy ?

   - V́ bắt nguồn từ một sự sai lầm to lớn của Marx cho rằng quyền tư hữu có thể băi bỏ. Thực tế quyền tư hữu không thể băi bỏ, mà chỉ có thể chuyển nhượng. Hơn thế nữa, Marx bảo rằng quyền kinh tế quyết định tất; nhưng ở những nước cộng sản, quyền chính trị quyết định tất. Sau khi cướp được chính quyền, người cộng sản cầm quyền đánh tư bản mại sản; tước hết quyền tư hữu của dân, bảo rằng nay thuộc về Nhà nước, thuộc về dân; nhưng trên thực tế thuộc về một thiểu số đảng đoàn cán bộ. Quyền tư hữu đă chuyển nhượng. Xă hội cộng sản trở nên vô cùng bất công: một thiểu số đảng đoàn cán bộ th́ vô cùng giầu có; trong khi đó th́ đại đa số dân vô cùng nghèo khổ. Và cách mạng đă bùng nổ, đưa đến sự sụp đỗ của những nước cộng sản. Đúng như lời tiên đoán của Marx. Ngược lại, cách mạng tất yếu đă không xẩy ra tại những nước tư bản, v́ họ tôn trọng quyền tư hữu, một động lực khiến con người làm việc, làm cho kinh tế phát triển. Thêm vào đó họ chọn mô h́nh tổ chức xă hội dân chủ tự do và kinh tế thị trường. Trong một xă hội dân chủ, giới cầm quyền muốn được dân bầu hay được tái đắc cử, th́ phải nghĩ đến dân mà đại đa số là thợ thuyền hay nông dân. V́ vậy nên đời sống thợ thuyền và nông dân ở những nước tư bản mỗi ngày một cải thiện.

 

 

2)       Xă hội cộng sản là một xă hội giai cấp, phẩm trật, bất công, tham nhũng, hội lộ, thối nát nhất

   Sau khi người cộng sản cướp được chính quyền, đánh tư bản, mại sản, toàn thể gia tài của quốc gia dân tộc thuộc về tay một thiểu số đảng đoàn cán bộ, cộng thêm quan niệm độc tài vô sản, bảo rằng quyền hành thuộc về giới vô sản; nhưng thực tế, quyền thuộc về tay một số lănh đạo đảng cộng sản, xă hội cộng sản không những trở nên bất công, mà c̣n trở nên vô cùng phẩm trật. Trong khi đó th́ đại đa số dân bị tước quyền tư hữu, không muốn làm việc, xă hội lâm vào cảnh : “ Cha chung không ai khóc; ruộng chung không ai cày; nhà chung không người chăm sóc “ ; xă hội trở nên tụt hậu về kinh tế, bế tắc về mọi vấn đề. Hối lộ, tham những lan tràn, đạo đức, giáo dục bị băng hoại; y tế bị xuống cấp. Dân bất măn nổi lên ở khắp nơi. Để dẹp những cuộc biểu t́nh, bất măn của dân, giới lănh đạo phải tăng cường công an, quân đội, cơ quan tuyên truyền nói láo, bóp méo sự thật và cơ quan pháp lư vu khống. Nhà nước không tự biến mất như Marx mơ ước và tiên đoán, mà Nhà nước cộng sản càng ngày càng to lớn, càng đàn áp. Thiên đàng cộng sản không thấy, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu như Marx mơ ước không có; mà chỉ thấy địa ngục cộng sản; người bóc lột người mạnh mẽ, tàn ác hơn trước .

 

     I I I  ) Tại sao như vậy

 

1)     V́ Marx không tưởng (1)

   Quyển Tuyên Ngôn Thư Đảng Cộng sản có 43 trang ( Sách đă dẫn), Marx bỏ 14 trang để phê b́nh những nhà tư tưởng xă hội trước Marx như Saint Simon, Charles Fourrier, Robert Owen v..v…, cho rằng những người này là không tưởng. Nhưng 160 năm đă trôi qua, chúng ta thấy ǵ? Chúng ta thấy qua những biến cố lịch sử, chính trị trên toàn thế giới, chính Marx mới là không tưởng và ngược lại lại những nhà tư tưởng xă hội trước Marx mới là không không tưởng; v́ những tư tưởng của họ đă được áp dụng bởi những đảng Xă hội, Dân chủ Xă hội ở những nước Tây Âu, nhất là bắc Âu, như Thụy Điển, Ḥa Lan, Na uy, Đan mạch, Phần Lan. Nếu nói rằng nếu có xă hội chủ nghĩa trên trái đất này, th́ người ta phải nói tới những nước Bắc Âu.

   Marx không tưởng ở chỗ cho rằng quyền tư hữu có thể băi bơ; nhưng quyền tư hữu không thể băi bỏ mà chỉ có thể chuyển nhượng. Thêm vào đó, Marx c̣n đơn giản tối đa vấn đề, khi ông viết : “ Người cộng sản có thể tóm gọn lư thuyết của ḿnh trong câu nói duy nhất : Băi bỏ quyền tư hữu. “ ( Sách đă dẫn – trang 36).

 

2)     V́ lư thuyết của Marx không có khoa học như ông nói, mà là phản khoa học, chỉ là những lời tiên tri, không gắn liền với thực tế tiến triển của xă hội và lịch sử

   Lư thuyết của Marx không những không tưởng, mà c̣n phản khoa học, phản phát triển.

   Marx cho rằng lư thuyết của ông là khoa học, phương pháp của ông là khoa học, v́ ông đi từ phương pháp thực nghiệm, thực tiễn, từ cái ǵ cụ thể, tới cái ǵ trừu tượng; nhưng thực tế Marx đi hoàn toàn ngược lại. Marx đă đi từ cái ǵ trừu tượng nhất, từ những lời tiên tri để dựng lên lư thuyết của ḿnh; rồi sau đó cố bẻ cong thực tế lịch sử để hợp với lư thuyết không tưởng của ḿnh, nhất là những người áp dụng lư thuyết của ông, lâm vào t́nh trạng “Đẽo chân để đi vừa giày “, làm cho xă hội cộng sản trở nên què quặt.

   Thật vậy, Marx là người gốc Do Thái. Gia đ́nh Marx đă bao nhiêu đời làm mục sư Do Thái giáo; v́ vậy Marx bị ảnh hưởng sâu đậm bởi tư tưởng triết học Do Thái giáo, theo đó con người đang sống trong cảnh địa đàng, rồi con người ăn vào trái cấm, bị tội lỗi, bị đày xuống trần gian, sống cuộc đời khổ cực, đọa đày. Sống khổ cực, đọa đày đến một lúc con người được Đấng Cứu thế cứu rỗi, giúp con người trở lại địa đàng. Marx đă lấy nguyên những lời tiên tri này làm thành lư thuyết của ḿnh; nhưng hiện đại hóa, thay v́ là địa đàng th́ Marx thay thế bằng xă hội cộng sản nguyên thủy; thay v́ là trái cấm, th́ Marx thay thế bằng quyền tư hữu; thay v́ là Đấng Cứu thế, th́ Marx thay thế bằng giai cấp vô sản. Lư thuyết của Marx trở thành : Con người đang sống trong địa đàng là xă hội cộng sản nguyên thủy, không quyền tư hữu, không giai cấp; nay con người ăn vào trái cấm là quyền tư hữu, làm con người bị đọa đày, xă hội bị chia thành giai cấp; sự đấu tranh giai cấp trở nên quyết liệt, th́ giai cấp vô sản, thay v́ Đấng Cứu thế, đứng lên làm cách mạng tất yêu, cứu rỗi con người. Một sự xây dựng lư thuyết bắt nguồn từ những lời tiên tri, hoàn toàn không tưởng, không có một tư ǵ là khoa học, thực tế, thực tiễn.

   Thêm vào đó, lư thuyết của Marx lại bị áp dụng sai lầm. Marx chủ trương chỉ có cách mạng cộng sản ở những nước phát triển kỹ nghệ cao, v́ chỉ ở đó mới có một đội ngũ thợ thuyền. Trong khi đó Lénine làm cách mạng cộng sản ở một nước mới bắt đầu kỹ nghệ, phần lớn là nông dân. Mao trạch Đông và Hồ chí Minh làm cách mạng cộng sản ở một nước nông nghiệp, hoàn toàn phong kiến. Marx không bao giờ chủ trương độc khuynh, độc đảng. Ông viết : “ Người cộng sản không tạo thành một đảng riêng biệt, tách rời với những đảng thợ thuyền khác .” ( Sách đă dẫn – trang 35) Trong khi đó Lénine chủ trương độc khuynh, độc đảng.

   Có lẽ đó là tất cả những nguyên do đưa đến thảm họa cộng sản vào thế kỷ 20 với hơn 100 triệu người chết v́ chế độ này. Chính v́ vậy mà Hội đồng Âu châu cách đây một năm đă biểu quyết Nghị quyết 1481, kết án chế độ cộng sản là chế độ diệt chủng, mà trong đó những nước Đông Âu, cộng sản cũ, lại chính là những nước là tác giả và cổ vơ Nghị quyết nhất.

 

   Những mơ ước, tiên tri, tiên đoán của Marx từ 160 năm qua đă bị lịch sử phản bác lại hoàn toàn. Liên sô nước theo lư thuyết này đầu tiên đă từ bỏ, sau đó là các nước Đông Âu. Dân tộc Việt Nam hăy noi theo dân tộc Nga và Đông Âu, can đảm đứng lên đấu tranh để từ bỏ lư thuyết không tưởng này; v́ nó chỉ mang đến đau thương, tàn phá cho dân tộc và đất nước như lịch sử gần 100 năm qua áp dụng lư thuyết này đă chứng minh .

 

                                   Paris ngày 22/09/2007

 

                                          Chu chi Nam

 

_______________________________________________

(1)              Xin xem Phê b́nh tư tưởng của Marx trong : http://perso.orange.fr/chuchinam/

(2)              Xin xem “ Cộng sản, loài cỏ dại, loài trùng độc “.

(3)              Xin xem “ Cách mạng tất yếu không xẩy ra tại các nước tư bản; mà đă xẩy ra và c̣n xẩy ra tại những nước cộng sản .”