THỰC TẾ VÀ THỰC TIỄN CỘNG SẢN

 

   Ngày hôm nay, tại Việt Nam, dưới chế độ bạo tàn cộng sản, hạ thấp tất cả mọi giá trị toàn cầu và cổ truyền, đi theo chủ nghĩa thực tế, thực tiễn một cách quá độ, cho rằng hễ có quyền, có tiền là có tất, có cả lẽ phải, có cả chân lư và có cả đạo đức ; v́ quyền đẻ ra tiền, tiền đẻ ra sức mạnh, theo kiểu : «  Tay mang túi bạc kè kè, nói khoác, nói lác, người nghe ầm ầm. »

   Có phải vậy hay không. Chúng ta hăy cùng nhau xét vấn đề.

  Hiện t́nh xă hội Viêt Nam và những kẻ tôn thờ chủ nghĩa quyền hành, tiền bạc và chủ nghĩa thực tế, thực tiễn quá độ .

Thực vậy, xă hội Việt Nam hiện nay là một xă hội vô nhân bản, tất cả những giá trị, từ toàn cầu đến những giá trị tốt đẹp cổ truyền bị khinh rẻ, kỷ cương bị đảo lộn, đạo đức suy đồi, giáo dục xuống cấp và băng hoại, gian dối, lừa lọc, mánh mung, bằng cấp giả lan tràn, mà phần lớn lại đến từ đảng đoàn cao cấp, con ông cháu cha. Cảnh một ông Phó Tỉnh Ủy kia có bằng cấp tiến sỹ Hoa Kỳ mà không biết nói tiếng anh ; một ông cán bộ cao cấp cưỡng hiếp các học sinh vị thành niên ; một bà giáo viên nọ bóp d.. học tṛ ; chỉ cần 3 sự kiện này cũng nói lên đủ t́nh trạng Việt Nam hiện nay. Có người t́m cách đổ lỗi cho văn hóa Việt  dở, dân trí Việt thấp kém ; nhưng thực ra lỗi chính là tại giới lănh đạo, giới trí thức hèn mạt cộng sản, tại chế độ chính trị. Cùng một cây cam, nếu trồng nơi đất tốt th́ nó ngon ngọt, cũng cây cam đó, trồng nơi đất xấu, th́ nó trở thành chua. Cùng người Việt, nhưng ở hải ngoại, sống ở những nước tự do, dân chủ, nhân quyền được bảo đảm, những giá trị nhân bản toàn cầu được tôn trọng, th́ họ thành công, con cháu học hành đến nơi đến chốn, được những cộng đồng bản xứ và những cộng đồng khác nể v́. Thể chế chính trị, giai tầng lănh đạo giữ một vai tṛ rất quan trọng trong việc thăng tiến và phát triển xă hội. Gương Bắc Hàn và Nam Hàn cho chúng ta thấy rất rơ. Nam Hàn là cường quốc kinh tế thứ 10 và nền giáo dục là một trong những nước đứng đầu trên thế giới. Trong khi đó Bắc Hàn đang chết đối v́ theo chế độ cộng sản. Thế mà vẫn có những trí thức Việt ở hải ngoại cũng như ở quốc nội, hoặc v́ chẳng trí thức chút nào, v́ mù quáng không nh́n thấy, hoặc v́ nh́n thấy, nhưng quá hèn mạt, t́m cách bênh vực bạo quyền, đổ lỗi cho dân trí và văn hóa Việt thấp kém. Một xă hội tụt hậu về mọi mặt, tất nhiên có nhiều nguyên do. Nhưng đối với tôi, nguyên do chính của t́nh trạng đau thương Việt Nam hiện nay, vẫn là thể chế chính trị, giới lănh đạo và một số trí thức hèn mạt bênh vực bạo quyền. Xă hội cộng sản là một «  xă hội giết người, một guồng máy tạo ra sự lừa đảo, dối trá « , như chính lời tuyên bố của đương kim Tổng thống Nga Medvedev, trong dịp Kỷ niệm Chiến thắng Đệ Nhị Thế Chiến, với sự tham dự của giới lănh đạo cộng sản Việt Nam và nhiều nước trên thế giới. Một xă hội giết người, lừa đảo và dối trá, th́ những người sống dưới nó làm sao có thể thăng tiến và phát triển. Thế mà một số trí thức Việt vẫn không hiểu và nh́n ra !

 Tội nghiệp thay !

Trong khi đó th́ người dân, mặc dầu không được học nhiều, nhưng họ lại nh́n thấy rơ hơn. Chẳng hạn bài vè dân gian sau đây nói về xă hội cộng sản Việt Nam hiện nay:

 Đồng tiền là Tiên, là Phật, là sức bật của con người, là tiếng cười của tuổi trẻ,là sức khỏe của ông già, là đà của danh vọng, là lọng che thân, là cán cân của cộng lư.

Một câu hỏi đến với chúng ta là tại sao vậy ? Nguyên do từ đâu ?

Như trên đă nói, do nhiều nguyên do, nhưng trong đó có những nguyên do chính: Nguyên do chính và gần, đó là chế độ cộng sản giết người và đào tạo sự dối trá, lừa bịp. Nguyên do sâu xa, đó là lư thuyết của Marx tôn thờ sức mạnh vật chất, chủ nghĩa thực tế, thực tiễn quá độ, quên hết mọi giá trị nhân bản toàn cầu, cũng như cổ truyền, cho rằng có quyền, có tiền là có tất, như câu vè nói trên.

Marx viết:

“ Từ đó, chủ nghĩa cộng sản băi bỏ những chân lư muôn thuở; nó băi bỏ tôn giáo và đạo đức thay v́ cải tổ chúng, và như vậy, nó làm ngược lại tất cả những phát triển lịch sử trước đó …”

“ Cách mạng cộng sản là một sự đoạn tuyệt toàn diện với những chế độ cổ truyền về quyền tư hữu; và không có cái ǵ ngạc nhiên nếu trong tiến tŕnh phát triển của nó, cách mạng cộng sản đoạn tuyệt một cách tuyệt đối với những ư tưởng cổ truyền.” (K.Marx – Le manifeste du Parti communiste - trang 44 – Union générale d’éditions – Paris-1962).

Đây là một sự lầm lẫn to lớn về sự phát triển con người, xă hội, văn hóa và văn minh. Con người cũng như xă hội, văn hóa và văn minh phát triển từng bước một, có quá khứ, có hiện tại và có cả tương lai. Văn hóa, văn minh có thể định nghĩa nhiều cách khác nhau ; nhưng cũng có thể định nghĩa như thành quả từ thế hệ này qua thế hệ kia của việc làm con người nhằm cải tạo đời sống con người trên 2 phương diện vật chất và tinh thần : về vật chất ít nhất con người khi đói th́ có cơm ăn, khi rét th́ có áo mặc, khi bệnh th́ có thuốc uống, về tinh thần th́ đời sống con người càng ngày càng xa đời sống súc vật, cầm thú, có t́nh thương yêu đùm bọc nhau, những giá trị tinh thần như tự do, dân chủ, nhân quyền được tôn trọng, đời sống nghệ thuật mỗi ngày một được nâng cao. Nói một cách giản tiện, đời sống văn minh, văn hóa có thể ví như một cái cây : Rễ cây là quá khứ, thân cây là hiện tại, cành lá là tương lai. Rễ cây phải ăn xâu vào ḷng đất để hút nhựa lên nuôi cây ; thân cây phải to lớn để chuyển nhựa, cành lá phải rườm rà để thâu nhận không khí thập phương. Nay đoạn tuyệt với quá khứ, chẳng khác nào cắt đứt rễ cây, th́ cây làm sao sống nổi. Những xă hội cộng sản chủ trương đoạn tuyệt với quá khứ, trở nên vô đạo đức, vô kỷ cương, xă hội loạn là như vậy. Tất nhiên chúng ta cũng không chủ trương quá quay về quá khứ để quên hiện tại ; quá khứ cũng cần phải được điều chỉnh, tu bổ ; nhưng không thể hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ như Marx và những người cộng sản chủ trương, đưa đến t́nh trạng băng hoại đạo đức con người, con người trở thành những loài cầm thú, mạnh được yếu thua, cấu xé lẫn nhau, như những xă hội cộng sản chứng minh.

 

Marx không những chủ trương đoạn tuyệt tuyệt đối với quá khứ, mà con chủ trương chủ nghĩa thực tế, thực dụng, tôn thờ thực thế, thực dụng, sức mạnh vật chất một cách quá độ ; nhất là tay em của Marx sau này.

Netchaïev, đồ đệ của Bakounine và cũng là đồ đệ của Marx và Engels quan niệm :

«  Một người cộng sản cách mạng phải là một con người vô đạo đức ( amoral), một kẻ ăn cắp, giết người, một kẻ lợi dụng thời cơ và một kẻ hối lộ. »

Marx viết :

«  Câu hỏi lớn được đặt ra đó là đối với tư tưởng con người, có một chân lư khách quan hay không, câu hỏi này không phải là câu hỏi lư thuyết, mà là câu hỏi thực tế, thực tiễn. Phải trong thực tế, thực tiễn mà con người chứng minh chân lư, có  nghĩa là  thực tế, và là sức mạnh của tư tưởng con người, trong thế giới này và vào thời đại này. Sự bàn căi về tính chất hiện thực hay vô hiện thực của một tư tưởng tách rời thực tế chỉ là có tính chất lư thuyết, giáo khoa…. Tất cả đời sống xă hội bản chất là thực tế, thực tiễn «   ( C’est dans la pratique qu’il faut que l’homme prouve la vérité, c'est-à-dire la réalité, et la puissance de sa pensée, dans ce monde et pour notre temps. La discussion sur la réalité ou l’irréalité d’une pensée qui s’isole de la pratique, est purement scolastique…. Toute vie sociale est essentiellement pratique). ( Thèses sur Feuerbach – trong quyển L’idéologie allemande – trang 138 và 141 – éditions sociales –Paris 1968).

Ở đây K. Marx cho rằng chân lư là sức mạnh thực tế, thực tiễn, sức mạnh vật chất. Nhưng không nhất thiết như vậy. Có những chân lư không dính dáng đến vật chất. Chính trong chiều hướng tư tưởng này mà những đồ đệ  của Marx đă đi đến chỗ tôn thờ vật chất, kiểu như Staline, với câu hỏi  «  bất hủ « , trong thời Đệ Nhị Thế Chiến :

«  Giáo hoàng có bao nhiêu sư đoàn ? « 

Dạ thưa, Giáo hoàng không có sư đoàn, sức mạnh của vật chất của súng đạn ; nhưng Giáo hoàng có sức mạnh của tinh thần. Và ngày nay người ta càng thấy rơ vấn đề, khi người ta nh́n thấy Staline chỉ là một tay đồ tể, không những giết không biết bao chục triệu người dân vô tội Liên Sô mà cuả cả các dân tộc khác.

Từ đó những người cộng sản cộng thêm với một số trí thức thân cộng đă trở thành những kẻ giết người, cướp của, núp dưới chiêu bài chủ nghĩa cộng sản, giải phóng dân tộc, kiểu Tố Hữu : «  Giết giết nữa bàn tay không ngừng nghỉ. Cho ruộng đồng cây lúa lại thêm xanh. Cho đảng bền lâu ! Cùng rợp bước chung ḷng ! Thờ Mao chủ tịch và Staline bất diệt. »

Bản chất của giới lănh đạo cộng sản từ tây sang đông, từ Nga qua Tàu tới Việt nam chỉ là những kẻ vô đạo đức, giết người, cướp của, những kẻ lợi dụng thời cơ, tham nhũng và hối lộ. Đúng như lời Netchaïev nói. Đó là nguyên do chính của trang sử đau thương của nhân loại vào thế kỷ 20 và nạn tụt hậu, chậm tiến, thoái hóa, vô đạo đức của những chế độ cộng sản c̣n lại như Việt Nam, Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba ; chứ không phải văn hóa của những dân tộc này kém hay dân trí thấp.

 

Quả thật lịch sử nhân loại có nhiều trang sử đau thương và đẫm máu, nhưng chưa có trang sử nào đau thương và đẫm máu bằng trang sử cộng sản, v́ chế độ cộng sản như lời bà đương kim Thủ tướng Đức Angela Merkel, lời đương kim Tổng thống Nga Medvedev : «  Chế độ cộng sản tạo ra sự gian dối và lừa đảo, là một guồng máy giết người. » Những dân tộc Nga sô và Đông Âu đă can đảm đứng lên lật qua trang sử đau thương đó. Dân tộc Việt Nam, nhất là giới trí thức thân cộng, hăy can đảm nh́n ra sự thật, từ bỏ chế độ cộng sản, can đảm đứng lên đấu tranh để lật qua trang sử đau thương cộng sản, để viết lên trang sử tốt đẹp của tự do, dân chủ và tôn trọng nhân quyền. (1)

 

Paris ngày 17/07/2 010

Chu chi Nam

 

(1)   Xin xem thêm những bài về K.Marx và cộng sản trên : http://perso.orange.fr/chuchinam/