TẠI SAO ANH LẠI CHỐI BỎ SỰ THẬT HIỂN NHIÊN

 

                              «  Bài này được viết theo ư bài hát «  Tại sao anh bịt

                               miệng tôi « , nhân vụ xử án Cha Nguyễn văn Lư ; và

                               thường được hát trên Pal Talk. » 

               

 

   Có những sự thật, chân lư hiển nhiên ; nhưng vẫn có những người, phần nhiều là những nhà, những chính quyền độc tài luôn t́m cách chối bỏ. Ngày xưa Tần thủy Hoàng, Thành cát Tư Hăn cố t́m cách chối bỏ sự thật hiển nhiên : «  Là con người ai cũng chết « . Ngày hôm nay, những chế độ độc tài, trong đó có độc tài cộng sản Việt Nam, cố t́m cách chối bỏ chân lư hiển nhiên : «  Những quyền tự do căn bản của con người là bẩm sinh, hiển nhiên và bất khả nhượng « . Họ luôn t́m cách đưa ra những luận điệu để chà đạp những quyền căn bản này. Chúng ta hăy xem xét tại sao những quyền tự do căn bản của con người là bẩm sinh, bất khả nhượng và hiển nhiên ; và đâu là những luận điệu chối bỏ những quyền này.

 

A)   Tính chất hiển nhiên, bẩm sinh và bất khả nhượng của những quyền tự do căn bản của con người

 

1)     Những quyền tự do căn bản của con người là ǵ

 

Những quyền tự do căn bản của con người là những quyền tự do sinh sống, tự do đi lại, tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng v.v…, đă được ghi trong bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân quyền và được Đại hội Đồng Liên hiệp Quốc chấp nhận vào ngày 10/12/1948. Con người độc tài, chế độ độc tài luôn t́m cách chối bỏ, không công nhận hay tiêu diệt những quyền căn bản của người khác. Con người dân chủ,  chế độ dân chủ luôn t́m cách tôn trọng ư kiến, quyền căn bản của người khác. Nói theo Voltaire, một nhà dân chủ Pháp, và tư tưởng của ông đă đóng góp rất nhiều cho cuộc Cách mạng Pháp 1789 : «  Tôi biết rằng ư kiến của anh khác tôi ; nhưng tôi cũng cố tranh đấu để cho anh phát biểu ư kiến của anh. » Ngày hôm nay, h́nh ảnh chế độ độc tài cộng sản Việt Nam bịt miệng cha Nguyễn văn Lư trước ṭa án là một hành động man dại, thiếu văn minh, văn hóa, phản lại nhân quyền, v́ theo Lời Mở đầu Bản tuyên Ngôn Quốc tế Nhân quyền :

   «  Xét rằng sự công nhận nhân phẩm bẩm sinh của mọi người, thành viên của đại gia đ́nh nhân loại ; và sự công nhận quyền b́nh đẳng bất khả nhượng là nền tảng chính của tự do, của công lư và của ḥa b́nh thế giới.

   «  Xét rằng sự sao nhăng, khinh miệt và trà đạp những quyền tự do căn bản của con người là những hành động man dại, thiếu văn minh, văn hóa, đi ngược lại lương tâm và lương tri của nhân lọai ; và một thế giới mà trong đó mọi người đều được tự do ngôn luận, tín ngưỡng, không bị đe dọa bởi nghèo đói; thế giới đó phải được coi là ước vọng cao cả của nhân lọai. »

 

2)     Tại sao những quyền tự do căn bản của con người là có tính chất hiển nhiên, bẩm sinh và bất khả nhượng

 

Theo bản Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa kỳ 1776, mà tác giả chính là Thomas Jefferson :

   «  Chúng tôi cho rằng tự nó là hiển nhiên những chân lư sau đây: tất cả mọi người sinh ra đều b́nh đẳng ; họ được Đấng Tạo hóa ban cho một số quyền bất khả nhượng ; trong những quyền này có quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc. Những chính quyền được thiết lập lên bởi con người là có bổn phận bảo đảm những quyền căn bản này ; và quyền của những chính quyền là đến từ sự đồng thuận của người dân. Một khi một chính quyền nào đi ngược với mục đích này, th́ người dân có quyền thay đổi hay băi bỏ chính quyền đó, và tạo dựng lên một chính quyền mới, trên nguyên tắc và h́nh thức nào mà có thể bảo đảm an ninh và hạnh phúc của người dân. »

   Thật vậy, một con chim kia chúng ta nhốt nó vào lồng, dù không đánh đạp, tra khảo nó, dù là lồng vàng, dù chúng ta cho nó ăn cao lương, mĩ vị, thế mà nó vẫn cứ muốn xổ lồng đi t́m tự do. Con vật c̣n như vậy, huống chi là con người, dù là Đông hay Tây, dù là da vàng, da đỏ, da đen hay da trắng ; có ai sinh ra lại muốn bị mất tự do, bị cấm đi lại, cấm ngôn luận, bị bịt miệng, bị tù đày, tra khảo không.

   Quyền tự do căn bản của con người là hiển nhiên, bẩm sinh là vậy.

   Chúng c̣n bất khả nhượng v́ tôi không thể nhượng quyền tự do của tôi cho anh hay cho một người khác.

 

B)   Những luận điệu t́m cách từ chối tính chất bẩm sinh, hiển nhiên của những quyền căn bản của con người

 

1)     Luận điệu cho rằng nhân quyền là sản phẩm của Tây phương, các dân tộc Đông phương, trong đó có Việt Nam, không cần

 

Những nhà soạn thảo bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đă lấy 2 câu châm ngôn Đông, Tây làm kim chỉ nam : «  Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân »   và  : «  Ne fais pas à un autre ce que tu ne veux pas qu’il te soit fait ", cả 2 câu đều có nghĩa là : « Đừng làm cho người khác cái mà anh không muốn người ta làm cho anh ! » Thử hỏi những nhà độc tài vu khống người, bắt người vô duyên cớ, bỏ tù, đánh đập người không lư do, như cộng sản bỏ tù luật sư Lê thị Công Nhân và Nguyễn văn Đài chỉ v́ ḷng yêu nước của họ, cũng như bỏ tù bác sĩ Phạm hồng Sơn và luật sư Lê chí Quang, v́ một người dịch bài Dân Chủ Là Ǵ, một người khác th́ viết bài Hăy Cảnh Giác Bắc Triều; những con người độc tài này, nếu người ta cũng vu khống cho các người, bỏ tù các người, th́ các người nghĩ sao ? Lương tâm và lương tri của các người c̣n hay mất ?

   Những nhà báo, những trí thức bênh vực bạo quyền hay cố t́nh làm ngơ, che dấu những hành động phản nhân quyền; lương tâm và lương tri của các người để đâu ?

 

2)     Luận điệu cho rằng dân trí Việt Nam c̣n thấp, không cần đến tự do ; nếu không sẽ loạn

 

Càng những người dân trí thấp, thấp cổ bé họng, chúng ta càng phải giúp đỡ họ, d́u dắt họ đ̣i những quyền căn bản của ḿnh. T́nh con người, t́nh huynh đệ dân tộc để đâu. Chính những người lănh đạo và trí thức cộng sản vào những năm của thập niên 60 và 70 th́ rêu rao : «  Dân tộc Việt Nam là đỉnh cao trí tuệ của loài người tiến bộ » ; ngày hôm nay, cũng dân tộc đó, th́ lại cho rằng dân trí c̣n thấp. Tại sao thay đổi mau lẹ vậy ? Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo ? Tôi không tin rằng dân trí Việt Nam thấp, tôi tin rằng giới lănh đạo cộng sản Việt Nam quá ác ôn côn đồ ; và phần lớn giới trí thức Việt quá hèn hạ, trí thức của bằng cấp, của vinh thân ph́ gia phần lớn, vẫn c̣n quá nặng tinh thần trên đội, dưới đạp, trên th́ đội chính quyền, dưới th́ đạp dân, nên cuộc cách mạng dân chủ, nhân quyền chưa xẩy ra ở Việt Nam .

   Hăy nh́n những nước tự do dân chủ, những nước vừa thoát khỏi độc tài như Đông Âu, những nước này có loạn hay không ? Hay chính Việt Nam đang loạn, loạn từ trong nội bộ đảng : đấm đá lẫn nhau v́ tranh giành quyền lợi, loạn ở cấp dưới, v́ cấp dưới không nghe lời cấp trên, tha hồ thao túng và vơ vét của dân, v́ trên bất chính, hạ tắc loạn ; loạn ngay ở trong dân, v́ người dân oan ức, đói khổ mà không nói ra được.

 

3)     Luận điệu cho rằng cứ làm kinh tế trước, rồi tự do, dân chủ sẽ tới sau, bằng cách đưa ra h́nh ảnh giữa một bát cơm và một quyển sách về nhân quyền, th́ người dân sẽ chọn bát cơm trước.

 

Lịch sử các nước phát triển 50 năm qua và ngay cả lịch sử hiện nay cho ta thấy rằng quốc gia nào càng tôn trọng nhân quyền, tự do dân chủ, quốc gia đó càng phát triển về kinh tế, hơn thế nữa c̣n phát triển hài ḥa, ít bất công, lợi tức quốc gia tương đối chia đều cho dân ; ngược lại quốc gia nào càng vi phạm nhân quyền, th́ càng ít phát triển hay phát triển không hài ḥa, quá bất công, có người tiêu tiền vứt qua cửa sổ, đánh những canh bạc cả triệu đô la, trong khi đó dân không có tới 1 đô la một ngày để sống. H́nh ảnh 2 nước Bắc Hàn và Nam Hàn th́ chúng ta rơ : Nam Hàn mới bước vào tiến tŕnh dân chủ không lâu, mà đă là cường quốc kinh tế thứ 10 trên thế giới ; trong khi đó dân Bắc Hàn sống dưới chế độ độc tài, th́ không có miếng cơm để ăn, đang chết đói. Thí dụ h́nh ảnh giữa quyển sách nhân quyền và bát cơm, th́ người dân chọn bát cơm ; đây chỉ là cách đơn giản vấn đề để bênh vực độc tài ; v́ dưới chế độ độc tài, người dân không những không có nhân quyền, mà cũng chẳng có bát cơm. Ngược lại ở những nước dân chủ, người dân vừa có nhân quyền, vừa có miếng cơm. Một người thợ Nam Hàn, nếu họ bỏ ra hai ba tháng lương, th́ họ dễ dàng mua được một chiếc xe hơi ; trong khi đó một người thợ ở những nước độc tài cộng sản như Việt Nam, Bắc Hàn, Trung Cộng, th́ không dám mơ ước tới xe hơi ; mặc dầu những chính quyền này luôn luôn rêu rao là chính quyền của công nông, bênh vực nông dân và công nhân.

   Một số trí thức c̣n đưa ra luận điệu là Tân gia Ba là một chính quyền độc tài, Hồng Công là một chính quyền không có độc lập, ngày xưa th́ thuộc Anh, ngay nay th́ thuộc Trung Cộng ; nhưng cả 2 nước đều phát triển.

   Xin thưa, chính quyền Lư quang Diệu của Tân Gia Ba là một chính quyền độc tài về những tệ đoan, thói xấu, về nạn tham nhũng, nhưng những quyền căn bản của dân nước này vẫn được bảo đảm, như quyền tự do ngôn luận,  báo chí Tân Gia Ba có toàn quyền tố cáo tham nhũng hối lộ, quan chức bất tài, những thói hư tật xấu của chính quyền , người dân Tân Gia Ba có tự do bầu cử, bầu cho đảng nào mà họ muốn, v́ Tân gia Ba đa đảng ; mặc dầu dân chỉ bầu cho đảng Dân chủ Tự do ; nghiệp đoàn thợ thuyền Tân Gia Ba rất mạnh, bênh vực hữu hiệu cho công nhân. Về Hồng Công, mặc dầu không phải là một quốc Gia, nhưng dân Hồng Công có quyền tự do bầu cử, ở đây cũng có đa đảng ; báo chí Hồng Kông tương đối có tự do, có toàn quyền tố cáo tham nhũng, hối lộ ; nghiệp đoàn thợ thuyền Hồng Công cũng rất mạnh. Khác hẳn với độc tài Việt Nam ; đó là những quyền căn bản của con người th́ bị chà đạp, trong khi đó th́ những tệ đoan xă hội, bia ôm, đĩ điếm, ś ke, ma túy, tham nhũng hối lộ lại được khuyến khích ; (1) người nào nói điều hay lẽ phải, chân lư th́ bị trù dập ; kẻ nào gian manh, quỉ quyệt, ăn gian, nói dối th́ được trọng dụng, đưa lên thượng tầng. Theo Ủy ban Giáo dục và Đào tạo của Quốc Hội Khóa trước đây của Việt Nam, th́ từ năm 1976 tới giờ, chính phủ cộng sản cấp ra 8 400 bằng tiến sĩ, trong đó có 2 700 bằng tiến sĩ giả, mà phần lớn là cán bộ cao cấp ; rồi sự kiện PMU18, một ông công chức tham nhũng, dám đánh bạc một canh cả triệu đô la ; một vài nhà báo tố cáo th́ bị trù dập ; chỉ cần 2 sự kiện này cũng đủ nói lên bản chất «  tốt đẹp «  của chế độ.

   Trí ngủ và trí hèn cộng sản, hăy mở mắt, banh tai, nh́n xuống dân, nh́n ra ngoài để biết đâu là sự thật, để can đảm bênh vực sự thật, những sự thật không thể chối căi, phủ nhận. Đừng chối bỏ sự thật hiển nhiên !

 

   Thế giới hiện nay đang đi tới văn minh tôn trọng nhân quyền. Nhửng chế độ độc tài sẽ sớm muộn bị văn minh nhân loại đào thải. Nói như vậy không có nghĩa là những nhà đấu tranh cho nhân quyền và dân Việt khoanh tay ngồi chờ ; mà ngược lại phải can đảm đứng lên đấu tranh nhiều hơn, mạnh hơn ; có như thế th́ đất nước mới theo kịp đà tiến bộ của nhân loại.

 

                                   Paris ngày 08/09/2008

 

                                      Chu chi Nam

 

(1) Xin xem thêm bài Tham nhũng hối lộ, quốc sách hay quốc nạn, trên http://perso.orange.fr/chuchinam/