PHẢI CHĂNG TRUNG CỘNG LÀ CHỖ DỰA

 

          VỮNG CHẮC CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM

 

   Ngày hôm nay, trước cảnh giới lănh đạo cộng sản Việt Nam và Trung cộng cụng ly, ăn mừng «  T́nh hữu nghị Việt – Trung muôn đời thắm tươi « , » được ghi bằng mười mấy chữ vàng » ; có người nghĩ rằng Trung cộng hiện nay là chỗ dựa vững chắc cho cộng sản Việt Nam.

   Có phải thế không ?

 

   I )   Trung cộng là chỗ tựa vững chắc cho cộng sản Việt Nam, theo kiểu «  Môi hở răng lạnh « 

 

   Thật vậy, lịch sự cận đại đă chứng minh rơ rằng nếu không có Trung Cộng, th́ cộng sản Việt Nam không có quyền và giữ được chính quyền.

   Chính Trung Cộng, qua tay của Chu Ân Lai, đă đưa Hồ chí Minh về Việt Nam để cướp quyền trong đảng trước, rồi sau cướp chính quyền quốc gia sau.

 

   Theo ông Hoàng minh Chính, cựu Viện trưởng Viện Nghiên cứu Mác Lê, th́ : « Đảng cộng sản Việt Nam không biết học những cái hay đẹp của 2 đảng đàn anh, mà chỉ biết học cái dở. »

   Cái dở đó là độc đoán, độc tài và dâng đất nhượng biển để có quyền ; và làm bất cứ cái ǵ để giữ quyền.

   Thật vậy, Hồ chí Minh đă học được cái dở của Lénine, đó là làm bất cứ cái ǵ để có quyền, ngay dù phải dâng đất, nhượng biển.

   Đệ Nhất Thế Chiến (1914-1918) đại để gồm 2 phe : Phe Đức đứng đằng sau là Đế quốc Thổ Nhĩ Kỳ và Đế quốc Áo Hung ; Phe Pháp đứng đằng sau là Anh, Nga và lúc gần kết thúc có thêm Hoa kỳ. Vào cuối cuộc chiến, bộ Tham mưu Đức thấy không thể nào đương đầu một lúc với 2 mặt trận : Mặt trận phía đông bắc với Nga, lúc đầu là Nga hoàng Nicolas I I, sau là chính quyền đảng Dân chủ Xă hội Thợ thuyền Nga, cầm đầu bởi Kérenski. Biết đuợc ư này, Lénine lúc đó đang sống ở Thụy sĩ, đă đưa ra khẩu hiệu : «  Ḥa b́nh bằng bất cứ giá nào ! Chia đất cho dân và ngay cả nhượng đất để có quyền !«  Chính v́ thế mà Bộ Tham mưu Đức đă liên lạc với Lénine, đưa Lénine về Nga trên một toa xe lửa bọc sắt, trong đó có Lénine, chân tay bộ hạ và 4 người gián điệp Đức nói tiếng Nga rất giỏi ; rồi giúp tiến, phương tiện để Lénine cướp chính quyền. Người làm cuộc đảo chánh thành công là Trotski. Đây là một cuộc đảo chánh, chữ mà chính Trotski dùng lúc ban đầu, rồi sau cộng sản đổi ra thành cách mạng, trước sự lănh đạm của toàn dân, càng không có sự tham gia của thợ thuyền, như tuyên truyền cộng sản sau này rêu rao. Trotski viết trong Nhật kư của ông : «  Sau một đêm ngủ, bừng mắt dậy, dân Nga thấy bộ mặt nước Nga đă thay đổi. Cuộc đảo chính làm cho 7 người chết và gần 50 người bị thương. « 

   Sau khi đảo chính cướp chính quyền thành công, Lénine đă tuyên bố ngừng chiến với Đức, cử Trotski làm Trưởng phái đoàn thương thuyết với Bộ tham mưu Đức, nhượng cho Đức 1/6 lănh thổ gồm những vùng giáp giới với Đức, nếu nói là những vùng kỹ nghệ th́ 1/3 kỹ nghệ và 1/3 vùng sản xuất canh nông. Trong thời gian họp, Lénine đă điện cho Trotski : «  Nhượng bất cứ cái ǵ để giữ quyền. »

   Đây là điều mà Hồ chí Minh đă học thuộc ḷng từ Lénine, thêm vào đó học cách cướp chính quyền trong đảng của Chu ân Lai và Mao Trạch Đông.

   Chúng ta nhớ rằng 2 Đảng cộng sản Tàu và Việt Nam lúc đầu thành lập là do Đệ Tam Quốc tế Cộng sản, những người lănh đạo Đảng Cộng sản Tàu từ Trần độc Tú, Quí Bài ( Qu Qiubai), Văn Minh ( Wang Ming), cùng lănh đạo cộng sản Việt Nam với Trần Phú, Hà Huy Tập, Lê hồng Phong, Nguyễn văn Cừ, tất cả đều là người thân Liên Sô. Nhưng v́ Đệ Tam Quốc Tế và giới lănh đạo cộng sản Liên sô c̣n bị ảnh hưởng quá nhiều bởi K. Marx cho rằng cách mạng cộng sản chỉ có thể xảy ra ở những nước kỹ nghệ, ở thành thị, chứ không phải ở nông thôn, như chiến lược «  Nông thôn bao vây thành thị «  của Mao trạch Đông ; hơn thế nữa, Đệ Tam c̣n cho rằng tư bản đang dăy chết, cấu xé lẫn nhau, như Đệ Nhất Thế Chiến (1914-1918), Khủng hoảng Kinh tế (1929-1930), nên đă ra lệnh cho những đảng cộng sản đàn em phải nổi dậy, chính v́ vậy mà có sự nổi dậy của cộng sản Tàu năm 1927, đi đến thất bại, cuộc nổi dậy của cộng sản Việt Nam năm 1930 ở Nghệ An Hà Tĩnh, mặc dầu Đảng Cộng sản Việt Nam vừa mới thành lập, và cũng đi đến thất bại.

   Bởi lẽ đó,  mà có một cuộc đảo chính trong Đảng Cộng sản Tàu, vào tháng 1/1935, đưa Mao trạch Đông lên làm Chủ tịch đảng với sự thông đồng của Chu ân Lai.

   Hồ chí Minh đă học được bài học này, và cũng với sự trợ giúp của Chu ân Lai, sau vụ nổi lên của Cộng sản Việt nam ở Hóc môn – Bà Điểm thất bại vào năm 1939, họ Hồ triệu tập Hội Nghị Trung Ương lần thứ 8, từ ngày 10 đến ngày 19 tháng 5/ 1941 đưa phe thân Trung Cộng lên nắm quyền đảng với Trường Chinh, người tôn thờ Mao trạch Đông, qua cuộc Vạn Lư Trường Chinh, nên lấy biệt hiệu này, lên làm Tổng Bí Thư.

   Đúng như lời ông Hoàng minh Chính : « Đảng cộng sản Việt Nam chỉ biết học những cái xấu của 2 đảng đàn anh « , đó là sẵn sàng nhượng đất để có quyền và giữ quyền. Hồ chí Minh đă nhượng đất cho Trung Cộng để có sự giúp đỡ nhằm nắm quyền trong đảng, rồi cướp chính quyền vào ngày 19/8/1945. Sau khi họ Hồ cướp được nửa nước qua Hiệp định Genève 1954, Trung Cộng đ̣i trả công : ngày 4/9/1958, Chu ân Lai, Tổng Lư Vụ Viện Trung Cộng, tương đương với chức thủ tướng, gửi thư cho Việt Nam, yêu sách về vấn đề hải lư ; th́ chỉ có 10 ngày sau, Phạm văn Đồng, Thủ tướng cộng sản, theo lệnh của Hồ chí Minh và Bộ Chính trị, vội vă trả lời, theo đó :

   «  Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lư của Trung quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng ḥa Nhân dân Trung hoa trên mặt bể. « 

   V́ bức thư này mà Trung cộng có cớ làm khó dễ  Việt Nam về mặt chủ quyền trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường sa ; mặc dầu trên phương diện địa lư, lịch sử và công pháp quốc tế, 2 quần đảo này không ai chối căi được là thuộc chủ quyền Việt Nam. Người ta c̣n nhớ vào năm 1951, tại Hội Nghị Francisco về vấn đề biển Thái b́nh dương, thủ tướng nước Việt Nam đă tuyên bố 2 quyền đảo này thuộc về Việt Nam, không có một quốc gia nào phản đối, trong đó có đại diện của Tàu.

    

    Trung cộng chỉ là chỗ dựa cho kẻ bán nước, không bao giớ là chỗ dựa cho nhân dân Việt Nam.

 

    Thực vậy, lịch sử Việt từ xưa tới nay đă chứng minh, những kẻ bán nước như Trần ích Tắc, Mạc đăng Dung, Lê chiêu Thống, và ngày hôm nay, Hồ chí Minh, Lê khả Phiêu và đồng bọn, dân Việt không bao giờ quên. Chính Lê khả Phiêu đă kư 2 Hiệp ước với Trung cộng, hiệp ước 1999 dâng cả ngàn km2 biên giới trong đó có thác Bản giốc và ải Nam quan, và hiệp ước 2 000 dâng cho Trung Cộng cả chục ngàn cây số vuông vùng biển. Trong khi quân đội Trung Cộng giết ngư phủ Việt Nam, cấm họ không được đánh cá, th́ ở Hà Nội, giới lănh đạo cộng sản Việt Nam và Trung cộng cụng ly ăn mừng «  T́nh hữu nghị Việt Trung muôn đời thắm tươi, được khắc bằng 16 chữ vàng . »

 

   I I  ) Chế độ độc tài cộng sản tại Tàu có thể bị sụp đổ, thay đổi trước cộng sản Việt Nam. V́ vậy những người cộng sản Việt Nam nghĩ rằng Trung cộng là chỗ dựa bền vững cho ḿnh là sai lầm hoàn toàn

 

   Không ai chối căi rằng từ ngày đổi mới vào năm 1978 tới nay, Trung cộng đă có nhiều thay đổi trên phương diện kinh tế.

   Sản lượng tính theo đầu người hàng năm của Trung cộng là 3 600$, gần gấp 3 lần Việt Nam, với 1080$. Tổng sản lượng của Trung cộng là 4 818 tỷ $, chỉ đứng sau Hoa kỳ với 14 839 tỷ $, và Nhật với 5 388 tỷ $, đă vượt qua Đức với tổng sản lượng là 3450 tỷ $. Tuy nhiên, theo sản lương tính theo đầu người hàng năm th́ Trung cộng c̣n thua xa rất nhiều nước,  của Hoa kỳ là 48 800$ ; Đức là 41 550$ ; Pháp là 43 910$ ; Anh là 39 470$ ; Ư là 40 150$. Đấy là chưa nói đến những nước nhỏ bắc Âu, sản lượng tính theo đầu người hàng năm của họ rất cao, như Đan mạch là 59 850 $ ; Phần lan, 50 540 $ ; Suède, 51 390$ ( Theo Le Monde en 2 009 – Courrier international).

   Trung cộng v́ dân đông, 1, 336 tỷ người, nên tổng sản lượng lớn. Tuy nhiên, nói như Chu dung Cơ, cựu Thủ tướng Trung Cộng : «  Trung cộng là một anh khổng lồ ; nhưng chân bằng đất xét. « 

 

   Chân bằng đất xét ở chỗ nào ? Ở chỗ :

 

   Xă hội Trung cộng là một xă hội vô cùng bất công, sự chênh lệch giàu nghèo quá lớn, chênh lệch giữa nông thôn và thành thị, giữa những tỉnh ven biển và những tỉnh trong lục địa. Người công nhân và nông dân Trung cộng, mặc dầu đảng cộng sản Trung cộng nói là đảng của giai cấp công nông, nhưng trên thực tế họ là những người bị đảng và nhà nước bóc lột nhiều nhất. Họ không những là nạn nhân bị bóc lột bởi tư bản đỏ bản xứ, mà c̣n bị bởi tư bản trắng, tư bản xanh từ nước ngoài. Hàng năm số tai nạn lao động, xập hầm, xập mỏ, của Trung cộng là một trong những nước cao nhất trên thế giới.

   Nông dân th́ bị cướp đất đuổi nhà, không c̣n đất để trồng trọt ; nếu c̣n, th́ đất trở nên khô cằn v́ chính sách kỹ nghệ hóa rừng rú, không tôn trọng môi sinh, môi trường. Một thí dụ điển h́nh là tại Trung Cộng và Việt Nam 80% sông ng̣i bị ô nhiễm. V́ vậy có cả trăm triệu nông dân đi lên thành thị, trở thành những công nhân, bị bóc lột tới xương tủy, sống cuộc đời cơ cực ở thành thị.

   Người dân bất măn nổi lên rất nhiều. Trung b́nh trong những năm gần đây, mỗi năm có vào khoảng 90 000 vụ nổi dậy, có những vụ xô xát lớn với công an cảnh sát đă đưa tới cả trăm người chết, cả ngàn người bị thương.

   Không những đó là một xă hội bất công giữa dân với nhau, kẻ giàu th́ tiêu tiền vứt qua cửa sổ, kẻ nghèo th́ khi bệnh không dám đi bác sĩ, không có tiền mua thuốc, nhất là đi nhà thương, như ở Việt Nam, hệ thống y tế của Trung Cộng hiện giờ c̣n tồi tệ hơn cả thời Mao ; mà c̣n là một xă hội bất công giữa những chủng tộc với nhau. Vụ dân Hồi Giáo Di Ngô Nhĩ ( Urumqi )  , ở vùng Tân Cương vừa mới nổi dậy hôm qua đưa đến 150 người chết, hơn 800 người bị thương, làm cho Hồ cẩm Đào phải rời gấp rút Hội Nghị Thượng đỉnh G8  ở Ư, để trở về Bắc kinh, cho ta thấy sự nghiêm trọng của vấn đề.

   Trung cộng là anh khổng lồ chân bằng đất xét ở chỗ chất xám và tiền bạc chuyển ra nước ngoài.

   Thật vậy, 1/3 tổng sản lượng kinh tế của Trung cộng là nhờ vào ngoại thương, trong đó 1/3 là buôn bán với Hoa kỳ, và chỉ có ngoại thương với Hoa Kỳ là có thặng dư. Nhưng tiền thặng dư này lại không chuyển về nước, mà để ở Hoa Kỳ

   Theo ông Jean Luc Domenach, một chuyên viên về Tàu, hiện là giáo sư hợp tác của Trường Huấn luyện cán bộ cao cấp của Trung ương đảng Trung cộng, th́ cán bộ, ai cũng vậy, hễ có dịp chuyển tiền ra nước ngoài là họ làm. Trong lớp học năm cuối của ông tương đương vào mức độ cao học, gồm có 30 sinh viện, th́ khi ra trường, 15 sinh viên đầu t́m đủ mọi cách, nào là học bổng, tu nghiệp, để

 qua Hoa Kỳ và ở lại đó ; 10 người c̣n lại, t́m cách qua Úc, Nhật Bản hay Âu châu. Chỉ có 5 người cuối lớp mới ở lại Trung Cộng. ( Theo Le Point, số đặc biệt về Trung Cộng, số 1840-1841).

   Không cần lư luận dài ḍng, chúng ta chỉ cần lấy h́nh ảnh một cái cây, những người đứng dưới gốc cây, được hưởng bóng mát ; nhưng thay v́ mang đất bón vào gốc cây, nay lại đào đất từ gốc cây bỏ ra ngoài, gửi tiền và gửi chất xám ra ngoại quốc, th́ cái cây sớm muộn ǵ cũng trốc gốc, bổ nhào.

 

   Quả thật Trung cộng có phát triển kinh tế ; nhưng là một sự phát triển mất công bằng và lệch thọt : người th́ quá giàu, nhất là con ông cháu cha, kẻ th́ quá nghèo ; vùng th́ quá phát triển, vùng th́ không phát triển một tư ǵ.

   Ngay từ khi đưa ra chính sách 4 hiện đại hóa : hiện đại hóa kinh tế, hiện đại hóa canh nông, hiện đại hóa giáo dục, khoa học và kỹ thuật, và hiện đại hóa quân đội, th́ đă có người phê b́nh, đó chính là ông Ngụy kinh Sinh, cho rằng thiếu hiện đại hóa thứ 5, hiện đại hóa chính trị, để đưa đến một xă hội dân chủ, công bằng và hài ḥa. Những người này cho rằng chỉ hiện đại hóa kinh tế mà không hiện đại hóa chính trị, th́ chẳng khác nào như người đi khập khiểng một chân, có ngày sẽ té ngă. (1)

   Nếu không hiện đại hóa chính trị, th́ ngày té ngă của Trung cộng chắc chắn sẽ tới, không c̣n là chỗ dựa cho ngay chính phe bảo thủ ở Trung Cộng, mà c̣n cho phe bảo thủ của những nước độc tài theo Trung Cộng như Miến Điện và Việt Nam.

 

                             Paris ngày 09/07/2009

 

                                    Chu chi Nam

 

 

(1)            Xin xem thêm những bài về cộng sản, Trung Cộng và Việt Nam, trên http://perso.orange.fr/chuchinam/