NHẢY HI HÓP Ở CHỢ BẾN THÀNH,

        MỘT CHỈ DẤU THÊM CHẾ ĐỘ SẼ SỤP ĐỔ

 

Ngày hôm nay chế độ cộng sản Việt Nam là một chế độ độc tài, buôn dân, bán nước, đưa đất nước đến chỗ tụt hậu, đạo đức băng hoại, kỷ cương suy đồi, giáo dục xuống cấp. Điều này ai cũng rơ, v́ nó đập vào mắt mỗi người hàng ngày. Một chế độ như vậy, chắc chắn sẽ sụp đổ. Chuyện chính là nó sẽ sụp đổ vào lúc nào và như thế nào. Có người cho rằng tuổi trẻ, mà ai cũng nói là tương lai của một xă hội, càng ngày càng bất măn, bất chấp lệnh cấm tụ tập hơn 5 người của bạo quyền, đă qui tụ cả hàng trăm người, nhảy Hi Hốp ngay ở chợ Bến Thành ; thêm vào đó giới sĩ phu trí thức, ngay cả những công thần của chế độ,  càng ngày càng bất măn, t́m cách phơi bày những hành động hại dân, bán nước của giới lănh đạo, từ Hồ chí Minh cho tới Nông đức Mạnh; đó là những chỉ dấu mạnh báo hiệu ngày tàn của chế độ.

  Có phải thế không ?

 Chúng ta cùng nhau xét vấn đề này, ngay cả dưới nhăn quan của Karl Marx. Việc giới trẻ nhảy Hi Hốp ở chợ Bến thành chứng tỏ họ coi thường lệnh của chính phủ, cấm tụ tập trên 5 người, cho rằng nhân quyền là sản phẩm của Tây phương, Đông phương không cần, đưa những cái ǵ đặc thù lên làm tiêu chuẩn chung. Chính những giới trí thức và lănh đạo cộng sản ngày xưa th́ nêu cao, ca tụng cái ǵ là toàn cầu, đặc tính chung, v́ cộng sản là toàn cầu, là chung ; ngày hôm nay, cũng những người này lại nhấn mạnh đến tính chất riêng, ngày xưa th́ hết ḷng ca tụng người Việt, « Đỉnh cao trí tuệ của loài người tiến bộ «;đến nỗi viết những quyển sách mang tên «  Người Việt Nam cao quí «; ngày hôm nay, thay v́ nhận lỗi đất nước bị tụt hậu, chậm tiến đủ mọi phương diện, là chính v́ thể chế chính trị, th́ lại đổ lỗi cho văn hóa, cho dân, văn hóa Việt Nam thấp kém, dân Việt Nam ngu, mắc đủ tật xấu xa.

Thực ra th́ con người, dù là Đông hay Tây, đều có những nhu cầu căn bản giống nhau, khi nghe một bản nhạc hay, th́ đều thấy êm tai, khi ăn một miếng ngon th́ đều thích thú. Có ai dù là Đông hay Tây, khi sinh ra lại muốn những quyền tự do căn bản của ḿnh bị cấm đoán. Ngay cả con chim kia, chúng ta nhốt vào lồng, cho nó ăn những thứ ngon, nhưng nó cũng muốn bay ra ngoài t́m tự do

Sự kiện này c̣n chứng tỏ sức mạnh của truyền thông hiện đại, qua internet, điện thoại cầm tay, mà những chế độ độc tài cố t́m cách gạn lọc, bưng bít thông tin, nhưng trở nên bất lực.

Thực vậy, ngày hôm nay qua internet, điện thoại cầm tay, vận tốc thông tin rất lẹ. Những sự thật mà những bạo quyền độc tài cố t́m cách bưng bít, dấu diếm càng ngày càng được phơi bày. Những bức tường lửa, những sự cấm đoán được dựng lên, nhưng một sớm, một chiều cũng bị sụp đổ, không thể nào ngăn chặn được sức mạnh của tuổi trẻ, của ước vọng tự do, dân chủ, nhân quyền.

Ước vọng tự do, dân chủ, nhân quyền đă trở thành một sợi dây vô h́nh, không những nối kết tất cả giới trẻ trên thế giới, mà có thể nói tất cả mọi người trên thế giới ; và nếu có dịp, th́ đó là động lực giật sập những chế độ độc tài.

Theo Marx, sức sản xuất của một xă hội, mà trong đó giới trẻ là thành phần nồng cốt của tương lai, sẽ định đoạt chiều hướng, số phận của xă hội này. Sức sản xuất được ví như chất chứa ( le contenu), chế độ chính trị được ví như b́nh chứa. Nếu chất chứa lớn mạnh, mà b́nh chứa không lớn mạnh kịp thời, th́ chất chứa sẽ phá vỡ b́nh chứa để tạo nên một b́nh chứa mới.

Xă hội Việt Nam hiện nay, mặc dầu giới lănh đạo kêu gào là « Đồ đệ trung thành của lư thuyết Mác Lê « ; nhưng đang lâm vào cảnh rất có thể một cuộc cách mạng tất yếu sẽ xẩy ra, như chính lời tiên đoán của Marx.

Cũng trong chiều hướng tư tưởng của Marx chia xă hội ra làm 2 tầng, hạ tầng là sức sản xuất, thượng tầng là thể chế chính trị, Gramsci, người thành lập ra đảng Cộng sản Ư, nhà tư tưởng mác xít quan trọng vào thế kỷ 20, đă thêm vào một tầng thứ 3 giữa thượng tầng và hạ tầng, cái mà ông gọi là «  Vùng ảnh hưởng «  ( sphère d’influence ), bao gồm những ưu tú (les élites) của một xă hội. Chính vùng ảnh hưởng này sẽ quyết định chiều hướng đi của xă hội đó, quyết định cần cách mạng hay không.

Phần đông giới trí thức Việt Nam hiện nay đă quay chiều chống lại chế độ, bằng chứng là Viện Nghiên Cứu Phát Triển (IDS), được thành lập, đưa ra những sự thật, những lời khuyên hữu ích ; nhưng chính quyền sợ hải, phải ra đạo luật giải tán viện này. Không những thế, mà ngay cả những «  Lăo thành cách mạng «  cũng lên tiếng phản đối chế độ. Đồng thời nông dân, công nhân biểu t́nh chống chế độ càng ngày càng đông.

 

Giới trẻ mất định hướng, bất chấp lệnh cấm đoán tụ tập của chính quyền, giới trí thức bất măn, công nhân và nông dân mỗi ngày một biểu t́nh càng đông v́ cuộc sống khó khăn, bị cướp đất, đuổi nhà, v́ đồng lương không đủ sống, v́ bị bóc lột bởi những ông tư bản đỏ trong nước và những ông tư bản trắng từ nước ngoài ; đây là những chỉ dấu mạnh báo hiệu sự sụp đổ của chế độ độc tài cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên những nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền ở quốc nội cũng như ở hải ngoại, không thể khoanh tay ngồi chờ xung rụng, mà phải cố gắng, làm thế nào để bạo quyền cộng sản không c̣n nữa, càng sớm càng tốt. Có như thế th́ nước Việt mới có cơ theo kịp các quốc gia lân bang.(1)

                                        Paris ngày 07/07/2 010

                                             Chu chi Nam

(1) Xin coi thêm những bài viết về dân chủ và K. Marx trên : http://perso.orange.fr/chuchinam/