NHÂN QUYỀN, NHU CẦU TẤT YẾU VÀ

 

                            QUAN TRỌNG CHO VIỆT NAM

 

Nhân quyền là những quyền căn bản của con người, đi từ quyền tự do đi lại, tự do sinh sống, tự do mưu cầu hạnh phúc, tự do tư tưởng, tự do tín ngưỡng, tự do kinh tế, tự do chính trị v..v… Nó có tính chất bẩm sinh và bất khả nhượng. Mặc dầu vậy, mà vẫn có người nói là nhân quyền chỉ là sản phẩm của Tây phương, người Đông phương, trong đó có Việt Nam không cần đến nhân quyền. Có người khác lại cho rằng nhân quyền là toàn cầu, tất yếu và quan trọng cho phát triển kinh tế nẩy mầm. V́ vậy, để phát triển kinh tế, Việt Nam cần phải có nhân quyền.

Chúng ta hăy cùng nhau xem xét vấn đề nhân quyền.

 

Thật vậy, nhân quyền là những quyền căn bản của con người đă được ghi trong Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và đă được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc Chấp nhận vào ngày 10/12/1948. Nhân quyền và tự do là một. Từ đó, chúng ta có thể định nghĩa dân chủ là một chế độ chính trị mà trong đó những quyền căn bản như quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, tự do bầu cử v.. v…của con người được tôn trọng ; trái với chế độ độc tài mà trong đó những quyền tự do căn bản của con người bị coi khinh, chà đạp.

Ở đây chúng ta cần phân biệt nhân quyền và dân quyền. Trên phương diện pháp lư, th́ pháp nhân của nhân quyền là cá nhân, con người ; pháp nhân của dân quyền là dân tộc. Dân quyền là một quốc gia, một dân tộc có quyền độc lập, định đoạt số phận của ḿnh. Một quốc gia dân chủ là một quốc gia dân tộc họ vừa có dân quyền và nhân quyền. Ngược lại một quốc gia độc tài, th́ dân tộc họ có thể có dân quyền ; nhưng không có nhân quyền, như trường hợp của Liên Bang Sô Viết trước đây ; và trường hợp của Trung Cộng ngày hôm nay. Không ai có thể nói là quốc gia, dân tộc Trung Cộng không độc lập, không có dân quyền, hơn thế nữa, đó c̣n là một đại cường quốc, là Ủy Viên Thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, có quyền phủ quyết về những vấn đề liên quan đến an ninh thế giới. Nhưng  ngay trong nước Trung Cộng, dân không có nhân quyền.

Cách đây 2 năm, trước Ủy Ban Nhân Quyền của Liên Hiệp quốc, họp ở Thụy sỹ, Cộng sản Việt Nam đă cố ư lẫn lộn nhân quyền và dân quyền. Trên thực tế, Việt Nam hiện nay không có cả dân quyền lẫn nhân quyền. Về dân quyền, Việt Nam hoàn ṭan lệ thuộc Trung Cộng, không những lệ thuộc về chính trị, ngoại giao, những quyết định quan trọng trong lănh vực này đều phải có chỉ thị của Bắc Kinh, thí dụ điển h́nh là trong kỳ họp các nước Đông Nam Á và Thái B́nh dương ở Úc năm 1997,  thế giới và nhất là Hoa kỳ sẵn sàng cho Việt Nam vào Tổ chức Thương mại Quốc tế ; nhưng không có sự đồng ư của Trung Cộng, Việt Nam không dám vào, phải đợi măi về sau ; Trung Cộng thuồn tiền giả vào Việt Nam, đây cũng là một trong những lư do khiến đi đến lạm phát, giá cả tăng ; tuy nhiên Cộng sản Việt Nam vẫm ngậm tăm như hến, không dám phản đối ; Trung Cộng cho hải quân bắn vào ngư dân Việt Nam ; trong khi đó th́ ở Hà Nội, Lănh đạo Cộng Sản Việt Nam và Trung Cộng cụng ly ăn mừng «  T́nh hữu nghị Việt Trung muôn đời thắm tươi, môi hở răng lạnh « ; thực tế th́ răng Trung Cộng đă cắn chảy máu môi Việt Nam từ bao giời rồi. Không những Việt Nam không có dân quyền, không độc lập về chính trị, mà ngay cả về kinh tế và văn hóa : hàng hóa Trung cộng tràn ngập thị trường Việt Nam, giết chết nền kinh tế non trẻ Việt Nam ; phim ảnh trung Cộng bày bán khắp phố phường Việt Nam.

Về nhân quyền, th́ Việt Nam hiện nay là một trong những nước vi phạm nhân quyền nhất thế giới ; theo tổ chức Phóng Viên Không Biên giới, vào năm 2007,  về tự do báo chí, một trong những quyền căn bản của nhân quyền, th́ trong 167 quốc gia trên thế giới, Việt Nam xếp hạng thứ 162. Chỉ cần nh́n h́nh ảnh Cha Nguyễn văn Lư, người chỉ nói lên tiếng nói của lương tâm, luơng tri, thế mà cũng bị vu khống đủ điều, bị đưa ra ṭa, c̣n bị bịt miệng. Chỉ cần một h́nh ảnh này cũng có thể nói là Việt Nam không có nhân quyền.(1).

 

Nhưng tại sao tự do, dân chủ, nhân quyền lại là tất yếu cho sự phát triển kinh tế, xă hội và khả năng trí tuệ con người.

Tất yếu có nghĩa là không thể tránh được, là phải như thế. Theo Lời Mở đầu của Bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân quyền : «  Xét rằng sự xao nhăng, khinh miệt và chà đạp những quyền tự do căn bản của con người là những hành động man rợ, đi ngược lại lương tri, lương tâm của nhân loại ; và một thế giới mà trong đó mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, không bị đe dọa bởi nghèo khổ ; thế giới đó phải được coi như ước vọng cao cả của con người . » Như vậy, một xă hội văn minh, không man dại tất yếu phải là một xă hội tôn trọng nhân quyền.

Hơn thế nữa, con người dù là da vàng, da đỏ, da đen hay da trắng, có thể ví như một hạt mầm, nếu được gieo trên mảnh đất mầu mỡ, tức sống dưới một chế độ dân chủ, chính quyền do chính họ bầu ra ; và chính phủ này, v́ muốn được dân bầu, hay được tái cử, th́ tất nhiên phải lo cho đời sống người dân ; hạt mầm này sẽ nẩy mầm và sinh hoa kết trái, những khả năng của con người được phát triển.

Trái lại cũng người dân, tức hạt mầm đó, được gieo trên một mảnh đất khô cằn, tức sống dưới một chế độ độc tài, chính quyền không do người dân tự do bầu ra, mà là từ « Đảng cử, dân bầu « , một thứ bầu cử giả dối, do một thiểu số đảng đoàn bầu với nhau, không lo ǵ đến quyền lợi của dân, mà chỉ lo đến quyền lợi của thiểu số, đảng đoàn ; tất nhiên hạt mầm đó sẽ bị thui chột, v́ khi bé th́ không được chăm sóc đúng mức, khi lớn lên th́ không đuợc đi học, hay học th́ chương tŕnh giáo dục hư hỏng, chỉ nhằm tuyên truyền, nhồi nhét những khẩu hiệu vô nghĩa, rổng tuếch của đảng ; hỏi như vậy th́ làm sao mà con người có thể phát triển. Hiện nay ở Việt Nam có cả chục ngàn, trăm ngàn trẻ em phải bán thân nuôi miệng ở Căm Bốt, hay bỏ học v́ học phí cao, hoặc phải đi bán vé số, đánh giày để nuôi thân ; trong đó có biết bao hạt mầm bị thui chột.

Tự do, dân chủ,  nhân quyền là mảnh đất mầu mỡ, quan trọng và tất yếu cho con người nẩy mầm, cho kinh tế, xă hội phát triển là vậy.

 

Sản luợng tính theo đầu người hàng năm của Việt Nam hiện nay là 790$, để theo kịp Thái Lan với sản luợng 3 500$, Việt Nam phải mất 33 năm ; theo kịp Nam Hàn và Đài loan với sản lượng trên dưới 20 000$ ; Việt Nam phải mất 150 năm. Đă quá trể. Lỗi chính là chế độ độc tài toàn diện cộng sản, ḱm hăm mọi sức bật, mọi khả năng trí tuệ của dân tộc Việt. Con đường duy nhất, tất yếu để theo kịp các nước chung quanh và thế giới là con đuờng dân chủ hóa chế độ.

 

Paris ngày 10/04/2008

 

Chu chi Nam

 

 

(1)   Xin quí Vị coi : «  Tự do ngôn luận, tự do bầu cử, hai cột trụ chính của một chế độ dân chủ « , trên web : http://perso.orange.fr/chuchinam/