LÀM THẾ NÀO ĐỂ NGƯỜI DÂN KHÔNG C̉N SỢ

 

                                         CHÍNH QUYỀN ĐỘC TÀI

 

                           «  Bất cứ xă hội nào mà không được soi sáng bởi

                 những hiền triết, th́ sẽ bị lừa gạt bởi những lang băm, quỉ quái. »

                                           

                   ( Toute soćété qui n’est pas éclairée par des philosophes, est

                          trompée par des charlatans.) – ( Prospectus, 1793)

 

   Chính quyền cộng sản Việt Nam hiện nay là một chính quyền độc tài, lang băm, quỉ quái. Tất cả mọi chế độ độc tài nào cũng dựa trên hai cột trụ chính : 1) Bộ máy công an khủng bố nhằm đàn áp làm cho người dân sợ hăi ; 2) Bộ máy thông tin, tuyên truyền bôi bác sự thật, đánh lạc hướng và ru ngủ dân. Để đánh sập độc tài, không c̣n cách nào hơn là làm thế nào để thức tỉnh người dân, để người dân không c̣n sợ bạo quyền, can đảm đứng lên đ̣i hỏi những quyền căn bản của ḿnh.

    Chính v́ ư thức rơ bản chất của chế độ độc tài với 2 cột trụ chính như vừa nói ; Đức Giáo hoàng Jean Paul I I, vừa mới lên ngôi, trở về thăm quê là nước Ba Lan, đang ch́m đắm trong chế độ độc tài cộng sản, Ngài không ngần ngạ́ tuyên bố với dân Ba Lan : « Hăy can đảm ! Đừng sợ xệt ! Và hăy hy vọng ! »  Cũng như những nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền ở Liên sô, nhà văn nhận giải Nobel văn chương năm 1973, ông Soljennytsine, nhà khoa học, cha đẻ của bom nguyên tử Nga sô, ông Sakharov, đă lấy câu châm ngôn Nga làm kim chỉ nam cho cuộc đấu tranh dân chủ, nhân quyền Nga sô : «  Một lời nói sự thật nặng hơn quả địa cầu. »

   V́ vậy làm thế nào để người dân can đảm đứng lên nói sự thật. Đó chính là làm sập chế độ độc tài. Chúng ta hăy cùng nhau suy nghĩ về phương cách này :

 

1)     Làm thế nào để người dân không c̣n đầu óc suy nghĩ «  Ḿnh chỉ là thần dân để phục vụ chính quyền « ; mà phải nghĩ rằng :« Chính quyền là do dân mà ra ; chính quyền là để phục vụ người dân ; chứ không ngược lại. »

 

Thật vậy, theo Jean Jacques Rousseau ( 1712-1778), mà tư tưởng cuả ông đă ảnh hưởng rất nhiều trong cuộc Cách mạng Pháp và ngay cả Cách mạng Hoa Kỳ, trong quyển sách Về Hợp Đồng Công Xă  hay Những Nguyên Tắc về  Quyền Chính trị ( Du Contrat social ou Principes du Droit politique), ông cho xuất bản vào tháng tư năm 1762, th́ giữa người cai trị, cầm quyền và người dân có một hợp đồng, một khế ước.  Đó là lúc đầu của xă hội loài người, con người sống tự do, tự tại ; nhưng con người ư thức được rằng để chống đỡ với thiên nhiên, thú dữ, để tiến bộ, con người đă hợp đoàn lại ; rồi bầu lên người đại diện của ḿnh, tức người cầm quyền, qua một khế ước, theo đó người cầm quyền phải làm tṛn khế ước, hợp đồng, đó là phải bảo vệ sự an ninh và đời sống an lành của người dân ; nếu không, người dân có quyền truất phế nhà cầm quyền, băi bỏ hợp đồng v́ người cầm quyền không giữ đúng lời hứa. Bởi lẽ đó quyền hành của người cầm quyền là đến từ người dân.

   V́ vậy quyền tự do bầu cử, ở đây tôi muốn nói đến quyền tự do bầu cử thực sự, chứ không giả dối kiểu « Đảng cử, dân bầu «  như ở Việt Nam, và quyền tự do ngôn luận thật sự là 2 cột trụ chính của một nền dân chủ.

 

Cũng như Bản Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ 1776 :

   «  Chúng tôi cho là hiển nhiên những chân lư sau đây : tất cả mọi người sinh ra đều b́nh đẳng ; Đấng Tạo Hóa ban cho họ những quyền bất khả nhượng ; trong những quyền này có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Những chính quyền được thiết lập lên bởi người dân là để bảo đảm những quyền này ; và quyền hạn của chính quyền là đến từ sự đồng thuận của người dân. Một khi,  một chính quyền nào đó đi ngược lại nhiệm vụ trên, người dân có quyền thay đổi hay băi bỏ chính quyền ấy và thiết lập lên một chính quyền mới, tạo dựng nó lên trên những nguyên tắc và tổ chức nó dưới h́nh thức thế nào để có thể bảo đảm an ninh và hạnh phúc của người dân. » ( Tuyên Ngôn Độc lập Hoa Kỳ 4/7/1776).

   Quan niệm « Vua là Con trờỉ », quyền của vua là do Trời ban hay quan niệm tôn thờ lănh tụ, lănh tụ là ông Trời trên trái đất này, nhất ở những nước độc tài hiện nay, là những quan niệm lỗi thời, nó đi ngược lại với những nguyên tắc dân chủ, theo đó quyền tối thượng thuộc về người dân, chính người dân ban phát quyền cho chính quyền và họ có quyền truất phế chính quyền, nếu chính quyền không làm tṛn khế ước, hợp đồng đă hứa với dân qua những cuộc bầu cử.

 

2)     Làm thế nào để giới sĩ phu, trí thức không tự biến ḿnh thành công cụ, thành người công chức, chỉ phục vụ chính quyền, học để cố có bằng cấp, để trở thành công chức, vinh thân ph́ gia, không nghĩ tới người khác, không nghĩ tới dân, không c̣n tinh thần liên đới, sống xa rời dân, theo tinh thần «  trên đội, dưới đạp », trên th́ đội bạo quyền để có bổng lộc, dưới th́ đạp dân, theo tinh thần «  kị húy » và «  chưa đỗ ông nghè đă đe hàng tổng « .

Thật vậy, nếu chúng nh́n xa và rộng, ở mức độ văn minh, th́ văn minh Đông phương, kể cả văn minh Ả Rập, bắt đầu rất sớm, những phát minh lớn bắt đầu từ Đông phương, không những địa bàn, thuốc súng, giấy, máy in, mà ngay cả toán học, chữ viết ( a, b, c), mà người Tây phương đang dùng là bắt đầu từ Đông phương. Nhưng tại sao văn minh Đông phương bị khựng lại, rồi bị Tây phương qua mặt ? Có rất nhiều lư do,  trong đó có 2 lư do chính: 1) Đông phương đắm ch́m quá lâu trong chế độ quân chủ phong kiến, có thể nói cho tới ngày hôm nay ; 2) Giới sỹ phu, trí thức đă không làm tṛn trách nhiệm của ḿnh.

V́ là nói đến hiện tượng chậm tiến, thiếu phát triển về vật chất cũng như tinh thần, tôi chỉ nói đến những nước Đông phương chậm tiến, hoặc về vật chất, hoặc về tinh thần hay cả hai. Những nước Ả Rập, nhất là những nước có dầu hỏa, nhờ tài nguyên thiên nhiên đă trở nên giầu có về vật chất ; nhưng về tinh thần th́ vẫn vô cùng chậm tiến, vẫn đắm ch́m trong chế độ độc tài quân chủ phong kiến, cha truyền con nối, phẩm trật tối đa, phụ nữ bị khinh rẻ. Chỉ cần đến một vài nước Ả Rập, ra ngoài đường, thấy một ông nào đó ăn mặc có vẻ giàu có, theo sau là một số phụ nữ, là vợ cả, vợ bé của ông nọ, người bị quấn như một khúc vải, chỉ chừa 2 khe nhỏ là 2 con mắt ; chúng ta cũng đă rơ đây là chế độ ǵ, người phụ nữ được tôn trọng ra sao. Không cần lư luận xa xôi và dài ḍng, phụ nữ chiếm ít nhất ½ dân số của một xă hội, nay bị coi rẻ, không được đi học, ra đời, như vậy là ½ nhân tài bị thui chột, tất nhiên sẽ đưa đến sự chậm tiến, ít nhất về tinh thần và giáo dục, c̣n về vật chất, nếu là một nước có dầu hỏa, th́ dù giầu có chăng nữa, cũng là sự giàu có «  Trời cho « , không do chính tay ḿnh làm ra.

Tại Á châu, tôi xin nói đến 4 nước chậm tiến là Tàu, Việt Nam, Bắc Hàn và Miến Điện.

Tàu, Việt Nam, Bắc Hàn là những nước c̣n theo cộng sản. Chế độ cộng sản chỉ là một chế độ phong kiến trá h́nh trên thực tế. Với chế độ độc tài quân chủ phong kiến, th́ vua là con Trời, thay Trời trị dân, cùng với triều đ́nh ; dân phải phục tùng vua và triều đ́nh vô điều kiện. Với chế độ cộng sản th́ quan niệm tôn thờ lănh tụ, tôn thờ đảng, lănh tụ và đảng không bao giời lầm, dân phải nhất nhất tuân theo. Với chế độ phong kiến th́ có cha truyền con nối, ngày hôm nay với chế độ cộng Bắc Hàn cũng vậy, với chế độ cộng sản Cu Ba, th́ anh truyền em nói ; đối với chế độ cộng sản Tàu và Việt Nam, nếu chúng ta xem tiểu sử của các ông lớn trong trung ương đảng hay bộ chính trị, th́ chúng ta thấy phần đông họ là con cháu của các ông cộng sản lớn trước đây. Nhưng sự khác biệt giữa độc tài phong kiến và độc tài cộng sản đó là : Với chế độ quân chủ phong kiến c̣n có sự tôn trọng danh dự, nhân phẩm, liêm sỉ ; với chế độ độc tài cộng sản th́ chẳng có danh dự, chẳng có nhân phẩm và chẳng có liêm sỉ ; với chế độ phong kiến có sự tôn trọng tinh thần, với chế độ cộng sản, con người chỉ chạy theo vật chất, như hiện t́nh ở những nước cộng sản đă chúng tỏ, con người có thể làm nên tội ác dễ dàng v́ một vài quyền lợi vật chất nhỏ. Với chế độ phong kiến, sự độc tài ở xa người dân, chỉ ở trên trung ương, triều đ́nh ; với cộng sản, sự độc tài xuống tận người dân, ở ngay thôn xóm, với bộ máy đảng, và cộng sản đă biết dùng kỹ thuật, khoa học để củng cố độc tài của ḿnh.

Văn minh đông phương bị khựng lại, rồi bị qua mặt là v́ giai tầng trí thức không đóng đúng vai tṛ của ḿnh, tự biến ḿnh thành công cụ phục vụ triều đ́nh, sống xa rời dân, theo tinh thần «  Trên đội, dưới đạp », trọng cái học từ chương, trích câu tầm cú, trọng bằng cấp, chứ không trọng thực tài, có bằng cấp để được triều đ́nh trước đây, và được đảng cộng sản, trọng dụng, hiện nay, để được vinh thân, ph́ gia, mặc kệ dân, quan niệm : » ta ở dưới một vài người, nhưng ta ở trên cả vạn người », thêm vào đó : » ta yên thân và gia đ́nh sung xướng, sống chết mặc ai ; như vậy là đủ rồi. »

Chúng ta chỉ cần suy nghĩ về vấn đề kỵ húy ở bên Tàu và ở Việt Nam, theo đó người thí sinh có thể viết bất cứ cái ǵ, ngoài việc động đến triều đ́nh, đến tên mấy ông vua, đây là điều kiện đầu tiên để bài được chấm ; sau đó mới nói đến bài khá hay không ; nhưng khá ở đây cũng là trích cú tầm câu, xa rời thực tế, làm sao được ḷng triều đ́nh và các ông giám khảo. Một khi đậu rồi th́ về hống hách với dân ; nên mới có câu : «  Chưa đỗ ông nghè đă đe hàng tổng » là vậy.

Tinh thần này chúng ta có thể nói nó c̣n kéo dài cho tới ngày hôm nay vớichế độ cộng sản.

Tất nhiên ở đây, tôi không vơ đũa cả nắm, Việt Nam vẫn có những người trí thức can đảm như Nguyễn trường Tộ, nhóm Nhân Văn Giai Phẩm và gần đây như Lê chí Quang, Phạm hồng Sơn, Lê thị Công Nhân và nhiều người khác. Tuy nhiên đại đa số là những trí thức , như những người trong 700 tờ báo, 200 đài phát thanh, truyền h́nh, vẫn c̣n đầu óc «  quị gối khom lưng, bẻ cong ng̣i bút của ḿnh để phục vụ bạo quyền », miễn sao có chút bổng lộc, yên thân, yên gia đ́nh.

   Độc tài Miến Điện chỉ là độc tài quân phiệt, một thứ độc tài phát xít Hitler. (1)

  

 

3)     Làm thế nào để bẻ găy bộ máy tuyên truyền của bạo quyền. Bộ máy tuyên truyền cộng sản hiện nay là bắt chước của Hitler, nhắc đi nhắc lại nhiều lần một sự việc dầu không có, dầu không phải sự thật ; nhưng v́ được nhắc măi, nên dân đă tin là sự thật. Để đối đầu với kỹ thuật đó, chúng ta khuyến khích dân bạo dạn đứng lên tố cáo sự sai trái, can đảm phản bác tất cả những dối trá, không để trong ḷng, mà phải nói cho nhiều người biết rơ đâu là phải, đâu là trái.. Hăy cố gắng vận động tối đa kỹ thuật truyền thông hiện đại internet, radio, báo chí, pal talk để chuyển tin tức sự thật giữa những người ngoài nước với người trong nước, giữa những người trong nước với nhau.

Theo một số sử gia và tờ tuần báo Le Nouvel Obervateur của Pháp, khi quân đội Đồng minh vào Bá Linh không những đi kiếm các nhà khoa học Đức mà kiếm cả quyển nhật kư của Goebbells, lư thuyết gia của Đức quốc xă, người đă từng nói câu : «  Một sự việc dù không phải là sự thật ; nhưng chúng ta nhắc đi nhắc lại nhiều lần, lúc đầu dân c̣n bán tín, bán nghi, sau đó dân tin là chân lư. »Nhật kư của Goebbells được viết rất đầy đủ, kỹ lưỡng mỗi ngày, gồm 10 tập dày, được chính ông bảo tŕ, chăm sóc, bỏ trong những cái rương, quân đội Nga lấy được 9/10, phần 1/10 c̣n lại được lấy bởi quân đội Pháp, nay được lưu trữ tại kho dự trữ tài liệu của Bộ Ngoại giao Pháp. Phương pháp tuyên truyền của Goebbells không những lập đi lập lại nhiều lần, mà c̣n đưa ra những bánh vẽ và gây ḷng căm thù nơi quần chúng. Căm thù người Do Thái, bánh vẽ thiên đàng thế giới được thống trị bởi Đức quốc xă, người chủng tộc Aryen, một lư thuyết chủng tộc tinh khiết của Hitler trong quyển Cuộc Chiến đấu của tôi ( Mon Combat), lư thuyết hoàn toàn phản khoa học.

Không phải là một t́nh cờ khi quân đội Liên sô t́m kiếm nhật kư của Goebbells ; ngày hôm nay, nếu chúng ta quan sát tuyên truyền cộng sản và tuyên truyền Đức quốc xă, th́ chúng ta thấy nó giống nhau. Phải nói cộng sản đă bắt chước Đức quốc xă, bắt chước Goebbells.

 

V́ vậy để đương đầu với sự lập lại của cộng sản, chúng ta cũng phải lập lại. Cộng sản lập đi lập lại sự dối trá, chúng ta lập đi lập lại sự thật. Cộng sản lập đi lập lại ḷng hận thù, chúng ta lập đi lập lại ḷng khoan dung của con người nói chung, của những tôn giáo. Cộng sản chủ trương vô gia đ́nh, vô tổ quốc, vô tôn giáo. Chúng ta hô hào duy tŕ và làm tốt đẹp gia đ́nh, tổ quốc và tôn giáo.

   Chúng ta kiên tŕ, đừng nản ḷng khi nghe cộng sản nói : «  Những người chống cộng sản chỉ biết nói, mà không biết làm. » Nói lên sự thật, nói lên t́nh thương đối với gia đ́nh, quốc gia và tôn giáo, tại sao lại không nói, tại sao không lập đi lập lại. Chính cộng sản Việt Nam mới nên ngừng nói dối,ngừng nói lên những hận thù, nên giải tán 700 tờ báo và 200 đài phát thanh, truyền h́nh, vứt bỏ những loa phóng thanh mắc ở mọi góc phố bắt dân nghe những lời dối trá, những bánh vẽ, mà dân chán, không thèm nghe. Thêm vào đó chúng ta hăy cố gắng vận dụng tối đa những thuận lợi khoa học truyền thông : báo chí, internet, pal talk, radio v.v…

 

4)     Làm thế nào để bẻ găy hệ thống công an dọa nạt và đàn áp cộng sản : Đó là phải biết đấu tranh có tổ chức. Một chiếc đũa th́ có thể bẻ găy ; nhưng một bó đũa th́ khó bẻ găy. Dân oan hăy kín đáo liên hệ với nhau, với những người tranh đấu khác, trước khi làm một việc ǵ, và nên làm đông đảo. Ngày hôm nay điện thoại cầm tay phổ biến. Hăy kín đáo liên lạc, sau đó bất ngờ tụ tập. Và làm thế nào để người dân không c̣n tâm lư : «  Nhà hàng xóm cháy th́ mặc kệ ; miễn là nhà ta không cháy « , mà cần phải nghĩ rằng : «  Nhà hàng xóm cháy rồi sẽ lây sang nhà ta ; ngày hôm nay kẻ cướp, kẻ ác nhân đến uy hiếp nhà hàng xóm, mà ta không chịu liên đới bảo vệ họ, th́ ngày mai kẻ cướp, kẻ ác nhân sẽ uy hiếp chính chúng ta. »

 

Thật vậy, người dân trong và ngoài nước hăy liên đới đấu tranh với nhau. Người của mọi ngành, mọi nghề, mọi giai tầng, người không cộng sản và người cộng sản phản tỉnh hăy cùng nhau liên đới đấu tranh cho những quyền căn bản của ḿnh. Nên nhớ câu của ông Elie Wisel, giải Nobel Ḥa b́nh năm 1986 :

   «  Tôi thề không bao giờ im tiếng nếu ở đâu con người c̣n đau khổ và bị đọa đày. Chúng ta phải nhập cuộc. Trung lập chỉ có lợi cho kẻ đàn áp… Nếu chỉ c̣n một tù nhân lương tâm bị giam dữ, quyền tự do của chính chúng ta cũng bị đe dọa. Các nạn nhân này họ chỉ đ̣i hỏi một điều, đó là họ không bị cô đơn ; không bị quên lăng ; rằng khi họ không c̣n quyền được nói, chúng ta sẽ nói thay họ. Và nếu tự do của họ tùy thuộc vào cuộc tranh đấu của chúng ta, th́ ngược lại, tự do của chúng ta cũng tùy thuộc vào số phận của họ. » Chúng ta nên nhớ lời của Linh mục Nguyễn văn Lư : «  Tự do hay là chết ". Thêm vào đó,  mọi người phải có tinh thần công nghĩa và liên đới công nghĩa. Dù là 1 đồng chăng nữa chúng ta cũng không hối lộ cho kẻ bạo quyền, và mọi người đều phải liên đới làm như vậy. Người Pháp có câu : «  Hôm nay chúng ăn cắp của ta một trái trứng, ngày mai nó ăn cắp của chúng ta một con ḅ. » Đừng thấy việc xấu nhỏ mà cứ làm và tránh không làm dù là một việc tốt nhỏ.

   Giới sĩ phu, trí thức Việt Nam hăy hướng dẫn dân trong những đ̣i hỏi thiết thực của họ trong mọi ngành, mọi nghề, trong việc chống sưu cao, thuế nặng, tiền học cho con em tăng bất ngờ, quá nhiều, giá cả tăng quá cao, bị đuổi đất, cướp nhà. Đừng đ̣i hỏi người dân phải hiểu thế nào là định nghĩa tự do, dân chủ, nhân quyền, rồi đưa ra luận điệu : «  Dân trí Việt Nam c̣n thấp. » Tự do, dân chủ, nhân quyền đối với người dân, chính là miếng cơm manh áo của họ hàng ngày bị đe dọa, thiếu thốn, cuộc sống của họ bị chèn ép, bóc lột từng giờ. Một nhà tư tưởng đă nói : « Để làm cách mạng th́ cần đến giai tầng b́nh dân. Nhưng để cách mạng thành công, th́ cần đến giai tầng sĩ phu, trí thức. «  Giai tầng sĩ phu trí thức hăy nhận lấy trách nhiệm của ḿnh là hướng dẫn, d́u dắt dân, thay v́ đổ lỗi cho họ.

   Dân tộc Hoa Kỳ cách đây cả hơn 200 trăm năm đă đứng lên đ̣i hỏi những nhu cầu thiết thực, như chống việc chính quyền đô hộ Anh tăng giá tem c̣ gửi thư, tăng thuế trà, rồi được hướng dẫn bởi giai tầng sĩ phu trí thức Hoa kỳ, nên cuộc cách mạng Hoa Kỳ 1776 đă thành công. Gần đây các dân tộc Nga Sô và Đông Âu đă can đảm đứng lên đấu tranh cho những nhu cầu thiết yếu của ḿnh và đă được hướng dẫn bởi giới sĩ phu, trí thức, nên các cuộc cách mạng dân chủ, nhân quyền ở Nga Sô và Đông Âu đă thành công.

 

Người dân Việt, nhất là giới sĩ phu, trí thức Việt, hăy noi gương dân tộc.Nga sô, Đông Âu, nghe lời Đức Giáo hoàng Jean Paul I I, «  Hăy can đảm ! Đừng sợ xệt ! Và hăy hy vọng ! »

 Hăy can đảm đứng lên đấu tranh cho những quyền căn bản của chính minh !«  Đừng nghĩ rằng ḿnh sinh ra là để phục vụ chính quyền ; mà chính quyền được chính người dân thiết lập ra để phục vụ dân. Một khi chính quyền đó không làm tṛn nhiệm vụ được dân trao phó, th́ người dân có quyền băi bỏ chính quyền đó, để thiết lập nên một chính quyền mới. (2)

 

                                       Paris ngày 28/07/2008

 

                                          Chu chi Nam

 

________________________________________________________________ (1) Xin xem thêm Độc tài cộng sản và độc tài phát xít   trên http://perso.orange.fr/chuchinam/

(2) Xin đọc thêm những bài về dân chủ, nhân quyền trên cùng trang web.