V̀ SAO CHẾ ĐỘ QUÂN CHỦ TÀU KÉO DÀI QUÁ

 

                                   LÂU Ở TÀU ?

 

Lẽ ra chế độ quân chủ Tàu đă kết thức vào cuối thời nhà Chu, đầu đời Xuân Thu, qua nhiều câu chuyện nói lên sự chuyên quyền, độc tài, thối nát, ruỗng mục từ bên trong, với những ông vua bất tài, những nịnh thần coi thường dân, coi thường xă tắc, chỉ nghĩ đến quyền lợi riêng tư. Tiêu biểu là chuyện của vua Chu U Vương ( 781-771 trước Tây Lịch), vua thứ 12 đời nhà Chu và cũng là vua cuối cùng của thời Tây chu, với nàng Bao Tự.

Để cho Bao Tự cười, U Vương đă làm bất cứ cái ǵ, nghe lời những nịnh thần, chẳng hạn như Quắc công Thạch Phủ, không nghĩ đến dân, đến tiền đồ của quê hương, đất nước, đă dâng «  kể « để làm Bao Tự cười bằng cách đốt những ngọn lửa, chính ra là chỉ đốt khi nào có giặc, khi quốc gia lâm nguy, bị giặc ngoại xâm đánh, đốt báo hiệu để chư hầu về giúp đỡ. Đằng này chỉ v́ muốn Bao tự cười, nên nên vua đă ra lệnh đốt, theo đề ngị của một nịnh thần. Sau đó đất nước nguy ngập thật, đốt lên để báo hiệu thật, th́ không c̣n chư hầu nào về để cứu nước.

Chính v́ vậy mà có câu : «  Nhất tiếu khuynh thành, tái tiếu khuynh quốc «  ( Một cái cưới làm cho nghiêng thành, làm cho đổ nước ) là v́ vậy.

Sở dĩ tôi viết bài này là v́ nhân dịp cái chết của Kim chính Nhất, lănh tụ Bắc Hàn, và sự lên ngôi kế vị của người con Kim chính Vân, làm cho cả thế giới thấy rơ hơn cái bộ mặt thật, bản chất thật của chế độ cộng sản Bắc Hàn, một chế độ quân chủ trá h́nh, nhưng tồi tệ hơn nhiều.

 

Chẳng khác nào như chế độ cộng sản Việt Nam và chế độ cộng sản Trung cộng hiện nay.

 

Thật vậy, chế độ quân chủ là một chế độ do một người (ông vua) nắm quyền, cha truyền con nối ; ông vua và triều đ́nh có tất cả mọi quyền ngay cả quyền sinh sát dân vô duyên cớ, tất cả tài sản quốc gia là thuộc về vua, qua câu nói : «  Vua là chúa tể, là chủ của muôn loài, từ con người, đến gốc cây, ngọn cỏ cũng thuộc về vua. «  Luật lệ, đạo đức là chỉ dành cho dân, c̣n vua và triều đ́nh ngồi xổm lên đạo đức. Vua bắt dân phải không dâm loạn, phải ăn ở đạo đức, trong khi đó vua th́ là vua dâm loạn, nhất là vào thời những bạo vua, như chúng ta thấy vào thời Tần thủy Hoàng, có tới 2 000 cung tần mỹ nữ. Ngày hôm nay với chế độ Bắc Hàn cũng có 2 000 gái đẹp để hầu hạ gia đ́nh họ Kim và đồng bọn ( Tin tức được tiết lộ qua vụ một người phụ nữ bị bắt trong nhóm 2 000 người này, rồi trốn thoát sang Nam Hàn ; và được báo chí phỏng vấn).

Chế độ cộng sản Bắc Hàn chẳng khác chi một chế độ quân chủ. Cũng cha truyền con nối, ngày hôm nay với Kim chính Vân là đời thứ 3 ; cũng cho rằng lănh tụ, thay tên gọi là vua, là tất cả 

 

Chế độ quân chủ đó vẫn c̣n tồn tại cho tới ngày hôm nay, với chế độ cộng sản, cũng chỉ là một chế độ quân chủ trá h́nh ; nhưng c̣n độc tài, ác ôn, thối nát, tham nhũng, vô thể thống, vô luân thường, vô đạo lư hơn cả trăm lần chế độ quân chủ xưa.

 

Nhiều người tự đặt câu hỏi tạo sao.

 

Chúng ta hăy cùng nhau t́m câu trả lời.

 

  Chế độ quân chủ kéo dài ở Tàu v́ người Tàu đi từ một quan niệm triết lư sai lầm, cho rằng con người, cá nhân không là ǵ cả đối với tập thể, cộng đồng, rằng quyền lợi cá nhân phải ḥa đồng để phục vụ quyền lợi cộng đồng, khác với quan niệm tây phương, họ cho rằng cá nhân là một thành phần của cộng đồng, không có cá nhân th́ không có cộng đồng, quyền lợi cá nhân phải được tôn trọng, v́ quyền lợi cộng đồng là do nhiều quyền lợi cá nhân hợp lại, cá nhân có toàn quyền phát triển khả năng cá tính của ḿnh miễn sao nó phù hợp và giúp cho quyền lợi cộng đồng.

 

Chính từ quan niệm coi thường cá nhân, bắt cá nhân phải tan biến trong cộng đồng, nên những chính quyền, nhất là những chính quyền độc tài, đă lợi dụng điểm này để củng cố địa vị, cứ nhân danh quyền lợi cộng đồng, nhưng thực tế là cá nhân. Như ngày hôm nay chúng ta thấy đảng cộng sản ở Tàu, Việt Nam, Bắc Hàn, nhân danh thợ thuyền, nhân danh toàn dân, để hành động, nhưng thực tế thợ thuyền bị bóc lột tận xương tủy, nhân dân bị lừa gạt.

Cộng sản kêu gào công bằng, nhưng xă hội cộng sản là một xă hội bất công chưa từng có. Cộng sản kêu gào thanh liêm, trong sạch, nhưng xă hội cộng sản là xă hội tham nhũng nhất.

Như chúng ta thấy tiêu biểu ở xă hội cộng sản Bắc Hàn, dân th́ chết đói, đào rễ cây để ăn, trong khi đó th́ giới lănh đạo tiêu xài pha phí.

 

Thêm vào đó c̣n có quan niệm triết lư đông phương, nhất là ở Tàu, cho rằng con người sinh ra là tốt « Thiện «, trong khi đó ở tây phương họ cho rằng con người là nửa thiện, nửa ác ( mi-ange, mi bête ), v́ vậy  phải khuyến khích cái thiện, và phải có những luật lệ, cơ chế để ngăn ngừa cái xấu, nhất là đối với người cầm quyền và người giầu, v́ quyền hành và tiền bạc là hai yếu tố chính làm cho con người dễ sa đọa, làm nên tội ác.

Suốt trong thời gian ḍng dài của chế độ quân chủ và ngày hôm nay với chế độ cộng sản, một chế độ quân chủ trá h́nh, ở Việt Nam, Tàu, Bắc Hàn, Cu ba, chúng ta thấy luật lệ chỉ áp dụng cho người dân, c̣n chính quyền ngồi xổm lên luật lệ, những giá trị đạo đức chỉ áp dụng cho dân, c̣n chính quyền, giới lănh đạo th́ vô cùng vô đạo đức, dối trá, lừa đảo, ác ôn, côn đồ. Ngày xưa thời quân chủ cũng vậy, nhà vua, những quan th́ cả chục, cả trăm, cả ngàn cung tần mỹ nữ, thê thiếp, vô đạo đức, có thể lấy cả vợ của con, có thể lọan luân, giết người không gớm tay, vô duyên có, thế mà lại lớn tiếng dạy đời, dạy đạo đức dân.  

 

  Chế độ quân chủ kéo dài lâu ở Tàu, v́ chế độ này là mô h́nh tổ chức nhân xă tương xứng với nền văn minh định cư nông nghiệp, mà nền văn minh này đă đi đến chỗ tột đỉnh, quá cao và quá lớn, nên sưc ù li của nó quá to, quá mạnh, không làm cho chế độ tự sửa đổi, sửa sai, nên không thể theo kịp những biến chuyển của thời đại.

 

Thật vậy, như tôi đă viết nhiều lần trong những bài trước đây, nếu chúng ta chấp nhận giả thuyết cho rằng trong lịch sử nhân loại, gồm có 5 nền văn minh khác nhau : văn minh trẩy hái, khi con người c̣n ăn lông ở lỗ, hái trái cây và săn bắn quanh hang hốc của ḿnh để sống ; văn minh du mục, một khi cây trái súc vật quanh ḿnh trở nên khan hiếm, con người phải đi xa để kiếm ăn ; văn minh định cư nông nghiệp, v́ dù đi xa, nhưng thức ăn cũng khó khăn, con người phải trổng trọt, nuôi súc vật để sinh sống.

Chính nền văn minh định cư, nông nghiệp này đă giúp cho con người thỏa măn được những nhu cầu thiết yếu của ḿnh. Và một khi những nhu cầu này được thỏa măn, th́ con người nghĩ đến những nhu cầu xa xỉ. Như khi tôi trồng lúa, nhưng tôi thích ăn lúa ḿ, th́ tôi đổi gạo lấy lúa ḿ hay khoai tây. Khi tôi có thể dệt vải để mặc, nhưng tôi thích lụa, th́ tôi trao đổ với người dệt lụa.

 

Từ đó, con người bước sang nên văn minh thương mại. Với nên văn minh này, con người đă phát minh ra điện, téléphone, máy điện toán, con người không cần phải đi xa để trao đổi, thêm vào đó máy điện toán đă đi vào tất cả mọi khâu của tiến tŕnh sản xuất kinh tê, từ muộn vốn đầu tư, tới quảng cáo, rồi tung hàng bán ra thị trường. Con người bước vào nền văn minh thứ 5 ngày hôm nay.

 

Đó là văn minh tri thức điện toán.

 

Mỗi một nền văn minh, tương xứng với một mô h́nh tổ chức nhân xă.

 

Mô h́nh tổ chức nhân xă tương xứng với 2 nền văn minh đầu, đó là chế độ  đại gia đ́nh hay bộ tộc cai trị.

 

Mô h́nh tương xứng với nền văn minh định cư nông nghiệp, đó là chế độ quân chủ, lúc đầu là phong kiến, sau trở nên quân chủ tập quyền.

 

Mô h́nh tương xứng với 2 nền văn minh cuối cùng, thương mâi và trí thức điện toán, đó là mô h́nh tổ chức nhân xă dân chủ, tự do và kinh tế thị trường.

 

Người ta có thể nói 3 nên văn minh định cư nông nghiệp tiêu biểu nhất trong lịch sử nhân loại : Đó là nên văn minh Ai cập, Tàu và Incas ở Nam Mỹ, nhưng nền văn minh này đă bị biến mất.

Hai nền văn minh c̣n lại là Ai cập và Tàu. Hai nền văn minh minh này đă đi đến chỗ tuyệt đỉnh, quá cao và quá lớn, nên sức ù ĺ của nó quá to lớn làm chó nó khó cải tổ, sửa sai được.

 

Đây là một trong những lư do chính làm cho chế độ quân chủ kéo dài quá lâu, không những ở Tàu ngày hôm nay dưới dạng cộng sản, nhưng bản chất thật cũng chỉ là quân chủ trá h́nh, cũng như ở Ai cập, dưới dạng độc tài quân phiệt với Hosni Moubarak, vừa mới bị hạ bệ gần đây.

Hy vọng trong một tương lai gần, sinh viên, học sinh, trí thức Tàu, noi gương sinh viên học sinh, trí thức Ả rập, như ở Tunisie, Ai cập, đứng lên chấm dứt chế độ cộng sản độc tài, phản dân chủ, đi ngược lại trào lưu tiến bộ của nhân loại.

 

Chế độ quân chủ Ai cập và quân chủ Tàu là tiêu biểu nhất cho mô h́nh tổ chức nhân xă của nền văn minh định cư nông nghiệp.

Văn minh Ai cập đến sớm, một phần được cắt nghĩa v́ hoàn cảnh địa lư : Ở những vùng sa mạc, cây trái và súc vật khan hiếm ngay từ lúc đầu, cho nên thời gian văn minh trẩy hái và du mục ngắn, con người phải tự trồng trọt để sinh sống rất sớm.

Văn minh Ai cập, ngoài việc cho rằng Pharaon ( vua) là đại diện Trời, con cháu của Trời, cha truyền con nối, có toàn quyền đối với dân. Dân chỉ là thần tử, chi có một nhiệm vụ là phải tuân theo, nghe lời của vua và triều đ́nh ; văn minh Ai cập c̣n có quan niệm chú trọng hướng về thế giới bên kia, hướng về kiếp sau, cho nên tất cả những công tŕnh vĩ đại đều là để cho kiếp sau.

 

Điển h́nh là công tŕnh xây kim tự tháp.

 

Người ta có thể nói là kim tự tháp là tiêu biểu cho đỉnh cao, sự to lớn, vững chăi về vật chất cũng như về tinh thần, của nền văn minh định cư nông nghiệp Ai Cập.

Tuy nhiên v́ to lớn, vững chăi, nên kim tự tháp, tiêu biểu cho nền văn minh này, có một sức ù ĺ quá lớn, không có thể tự canh tân để bước sang nên văn minh thương mại được ; mặc dầu những người Ai cập và Ả Rập như dân Liban, có tinh thần thương mại rất sớm.

 

Trong khi đó, với văn minh định cư nông nghiệp của Tàu, với mô h́nh tổ chức nhân xă quân chủ, với tinh thần tương đối thực tế, thực tiễn, có ngfhĩ đến thế giới bên kia, như Tần thủy Hoàng, nhưng ít, v́ vậy bao nhiêu công lực nhằm duy tŕ chế đô quân chủ độc tài. Một vài thí dụ điển h́nh như hiện tượng hoạn quan, chu di tam tộc hay cửu tộc, việc phụ nữ bị bắt buộc bó chân, là nói lên tính chất độc tài tàn ác của chế độ này, chỉ nhằm phục vụ triều đ́nh và một số người chung quanh.

 

Thật vậy, trên phương diện triết học biện chứng, đi từ Đề qua Phản Đề rồi tới Tổng Đề, th́ để tới Tổng Đề, phải có Phản Đề để phá vỡ Đề.

Nhưng với văn minh định cư nông nghiệp ở Ai cập và Tàu, được coi như Đề, quá lớn và quá mạnh, gần như không có Phản Đề, nên đă trổ thành một sức ù ĺ, không biến chuyển nổi, để đi tới Tổng Đề, để có thể tiến hóa được.

 

  Chế độ quân chủ kéo dài ớ Tàu là đi từ những suy nghĩ đơn giản của người Tàu : «  Hợp quần gây sức mạnh « . Câu này không phải là sai, nhưng đă giản tiện hóa vấn đề, và không đúng, nhất là trong lănh vực tư tưởng. V́ nói như một nhà tư tưởng : «  Ai cũng nghĩ như nhau, có nghĩa là chẳng suy nghĩ ǵ cả «,đi đến chơ nghèo nàn về tư tưởng. Cũng như câu nói : « Ở đời, vạn vật đều hợp rồi tan ; tan rồi hợp « , cho rằng thời Xuân Thu Chiến quốc ( 781 – 256 trước Tây Lịch) là thời «  tan « , nay phải đến thời  « hợp «. (Tôi lấy mốc điểm năm khác với nhiều nhà sử gia khác là v́ tôi lấy năm Chu u Vương lên ngôi, tôi cho là năm báo hiệu sự sụp đổ của nhà Chu và năm 256 trước Tây lịch là năm nhà Chu sụp đổ thực sự, khi vua Noăn Vương nhà Chu xin đầu hàng quân Tần ).

Tư tưởng « tan rồi hợp », «  hợp quần gây sức mạnh «  cũng là một trong những nguyên do chính làm cho chế độ quân chủ mặc dầu rất thối nát, chuyển ḿnh từ quân chủ phong kiến tản quyền sang chế độ quân chủ tập quyền với sự thành công của Tần Thủy hoàng, sau đó được tiếp nối bởi Hán cao tổ và kéo dài cho tới ngày hôm nay. 

 

  Từ chỗ suy nghĩ «  Hợp quần gây sức mạnh « , «  Hợp rồi tan, tan rồi hợp «  hay «  Bỉ cực thái lai ; thái lai rồi bỉ cực «, nước Tàu đang ở chế độ quân chủ phong kiến tản quyền, thời nhà Chu và Xuân thu Chiến quốc, nhiều người nghĩ rằng cần phải có chế độ quân chủ tập quyền để hợp lại. Và từ đó chế độ này đă kéo dài cho tới ngày hôm nay cả hơn 2000 năm nếu chúng ta kể từ thời Tần thủy Hoàng, làm cho trên lănh vực tư tưởng «  Ai cũng nghĩ như nhau « , không gây ra sức mạnh tư tưởng, mà chỉ làm tư tưởng càng ngày càng nghèo nàn hơn. Nước Tàu là một nước văn minh rất sớm, nhưng bị tụt lại. Một phần cũng tại đó.

 

   Chế độ quân chủ kéo dài v́ tư tưởng Khổng Tử, có phần tôn quân, tôn trọng trật tự xă hội cũ, chỉ nói đến bổn phận của người dưới đối với người trên, mà không nói đế bổn phận của người trên đối với người dưới, nhất là theo nguyên tắc, như ở những nước dân chủ, th́ nếu nói đến bổn phận, th́ phải nói đến quyền lợi. Tư tưởng của Khổng  nói ít đến quyền lợi của người dân, kẻ dưới, thêm vào đó những tư tưởng dân chủ của Khổng cũng như của học tṛ của Khổng như Mạnh Tử lại bị cố t́nh ít nói tới bởi những chính quyền quân chủ.

  Chế độ quân chủ kéo dài ở Tàu là v́ đă được hệ thống hóa và lan sang lănh vực giáo dục, tư tưởng, học thuật với Đổng trọng Thư, đời nhà Hán, biến giới sĩ phu trí thức suy nghĩ đồng dạng như nhau, biến cái học thành cái học tầm câu, trích cú, không có suy nghĩ khác, chỉ theo người xưa, làm cho mất hết sáng kiến phát minh.

Khác hẳn với tây phương, mà tôi lấy một thí dụ tiêu biểu là Pháp, mặc dầu có cái học chính thức của nhà nước, tiêu biểu bởi những đại học, như đại học Sorbonne, được dựng lên vào năm 1257, lúc đầu là trung tâm dạy thần học và cũng cho những con nhà nghèo vào học, mang ư thức hệ quốc gia và tôn giáo. Nhưng sau đó vào năm 1530, vua François I mở ra Viện Pháp quốc ( Collège de France) dạy mọi tư tưởng khác nhau, dạy ba thứ tiếng Latin, Hi lạp, Do thái, độc lập với Đại học Sorbonne, độc lập với ư thức hệ chính thức.

 

 Trái lại ở Tàu, người ta có thể nói từ thời vua Hán Vũ Đế lên cầm quyền năm 140 trước Công nguyên, với Đổng trọng Thư và 50 nhà bác sĩ làm ra ư thức hệ Nho giáo,  cho tới nay là năm 2 012 tổng cộng là 2 152 năm, trải qua những triều đại lớn như nhà Hán 206 trước CN – 219 sau CN), nhà Đường (823 – 907), nhà Tống ( 916 – 1273), nhà Nguyên ( 1279 – 1368), nhà Minh ( 1436 – 2623), nhà Thanh ( 1644 – 1911), chế độ cộng sản ( 1911 – cho tới hôm nay), ở đây tôi chỉ kể đến những triều đại lớn và dài và chế độ cộng sản hiện tại, tôi không kể tới những triều đại ngắn như thời Tam quốc ( 213-280), nhà Tây Tấn, Đông Tấn ( 265- 531) hay nhà nhả Bắc Ngụy ( 386 -531), mặc dầu đây là một triều đại rất to lớn về văn hóa của miền bắc, v́ nhà Ngụy đă Phật giáo hóa và Hán hóa miền bắc nước Tàu.

Đại để từ thời vua Hán vũ Đế cho tới chế độ cộng sản ngày hôm nay, trải qua 7 triều đại kể cả cộng sản : Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh Thanh, cộng sản ;  về tư tưởng và giáo dục, người ta có thể nói là nước Tàu chỉ có một lối suy nghĩ được đưa ra bởi chính quyền, ngày xưa là vua và triều đ́nh, ngày hôm nay là Đảng cộng sản.

 

Ngày xưa th́ triều đ́nh, dựa trên ư thức hệ Nho giáo (1), ngày hôm nay, th́ chính quyền cộng sản, dựa trên ư thức hệ Mác Lê, người dân, các sĩ tử nghĩ ngược lại th́ bị trù dập, bị đi tù.

 

Chính v́ lẽ này, mà nước Tàu, mặc dầu là một dân tộc văn minh rất sớm, nhưng bị khựng lại và bị vượt mặt bởi tây phương, v́ càng ngày càng trở nên nghèo nàn về tư tưởng. Cái học chỉ là học từ chương, trích câu, tầm cú. Ngày xưa th́ trích lời của Không có tính chất bảo thủ, c̣n những tư tưởng tân tiến, dân chủ th́ cố t́nh bị lăng quên ; ngày hôm nay th́ trích câu tầm cú tư tưởng của Mác, mặc dầu tưởng này đă lỗi thời, sau gần 100 năm thử nghiệm, chỉ mang tới kết quả chết chóc và đau thương cho những dân tộc bị mắc nó ; mặc dầu nhưng kẻ chủ trương phần lớn chẳng hiểu tư tưởng Mác ; và hoàn toàn đi ngược lại với những ǵ là thực tế. Đảng hô hào công bằng, nhưng chính đảng viên là bất công nhất, hối lộ tham nhũng nhất. Đảng hô hào chống bóc lột, nhưng chính đảng viên là những người bóc lột nhất.

Vào thập niên 90, có một vị lănh đạo cao cấp của Đảng Cộng sản Tàu, nhân vật thứ tư thứ, năm trong Bộ Chính Trị, đă can đảm, trong một buổi nói chuyện với đảng viên ở Quảng Đông, đă thú nhận rằng tôi chẳng hiểu tư tưởng Mác là ǵ, và hỏi cử tọa, các vị có hiểu không, th́ gần như tất cả đồng thanh trả lời không, thế mà mồm cứ ra rả đi theo lư thuyết Mác Lê. Hiện nay cũng không khác.

 

Trong khuôn khổ bài này, tôi không thể đi sâu vào việc t́m hiểu ư thức hệ và giáo dục của những triều đại lớn của Tàu, từ nhà Hán, tới nhà Đường qua nhà Tống, tới nhà Nguyên, nhà Minh, nhà Thanh và cộng sản ngày hôm nay ; nhưng đại để, lúc nào cũng là chế độ quân chủ độc tài, ư thức hệ và giáo dục duy nhất do chính quyền đặt ra, người dân và sĩ phu trí, thức không thể suy nghĩ ngược lại. Bằng chứng cụ thể là để được chấm bài thi, th́ điều kiện tiên quyết là không «  Kỵ húy «  có nghĩa là không được viết tên của những vua chúa và quan lớn triều đ́nh. Một bài thi hay, dầu tiên là phải phù hợp với những kinh điển đă có từ ngàn năm trước. Những bài nào có ư khác là không thể nào trở thành bài hay.

Không nói đâu xa, nói Việt Nam chúng ta, mặc dầu từ ngày Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán ( 939), giành lại chủ quyền dân tộc, đất nước chúng ta từ đó tới nay, tương đối độc lập qua những triều đại Ngô ( 939-944), Đinh (968 – 980), Lê ( 981- 1009), Lư  (1010-1225), Trần ( 1225-1400), Hồ ( 1400-1407), hậu Lê ( 1427-1527), nhà Lê trung hưng và chúa Trịnh (1532 – 1788), nhà Nguyễn Tây Sơn ( 1788-1802), nhà Nguyễn từ Nguyễn Ánh ( 1802 – 1945), chế độ  Việt nam Cộng hỏa (1954-197 và chế độ cộng sản ( 1945 tới ngày hôm nay), đất nước chúng ta về ngoại giao th́ tương đối độc lập, nhưng về tư tưởng, ư thức hệ, giáo dục và thi cử th́ bắt chước theo Tàu, vẫn là hối học từ chương, trích câu, tầm cú, nên nhân tài cũng bị hao ṃn.

Chính vua Minh mạng (1791-1841), một ông vua  tương đối tài giỏi, sáng suốt, nhưng cũng độc tài, bảo thủ, đă phải nói lên về tệ nạn văn hóa, giáo dục, thi cử thời bấy giờ :

«  Lâu nay cái học khoa cử làm cho người ta sai lầm. Trẫm nghĩ văn chương không có qui củ nhất định, mà nay những văn cử nghiệp chỉ câu nệ cái hư sáo khoe khoang lẫn với nhau, biệt lập mỗi nhà một lối, nhân phẩm cao thấp do từ đó. Khoa thi lấy hay bỏ cũng từ đó. Học như thế th́ làm sao tránh khỏi nhân tài mỗi ngày một hao ṃn, kém đi. Song tập tục đă quen rồi, khó đổi ngay được. Về sau dần dần đổi lại. » (Vua Minh Mạng).

 

Cao bá Quát (1809-1855), một trí thức có tương tương đối cách mạng, chống lại triều đ́nh, rồi bị xử tử, sau khi đi du lịch ở Tân gia ba, về, có than lên :

« Không đi khắp bốn phương trời, Vùi đầu án sách, uổng đời làm trai ! « 

 

Ngày hôm nay tại Việt Nam, với chế độ cộng sản, sau cuộc họp Thành Đô giữa giới lănh đạo cộng sản Việt Nam và Tàu, vào tháng 3/1990, Việt Nam c̣n hèn hạ, lệ thuộc Tàu, bắt chước theo Tàu về đủ mọi phương diện, trong đó có cả ư thức hệ và giáo dục, bắt chước ngay cả cái xấu đó là vô đạo đức, vô giáo dục, làm thương mại một cách man dại và rừng rú, miễn sao có tiền. Giới lănh đạo cộng sản Việt Nam ngày hôm nay c̣n hèn hạ hơn cả Lê chiêu Thống ngày xưa. Đảng tiểu B́nh đă chủi cộng sản Việt Nam là phường ăn cháo, đái bát, thế mà họ vẫn muối mặt đi theo.

 

Trở lại nước Tàu, nói như vậy, không phải là nước Tàu không có những người mang tư tưởng cải cách, cách mạng, nhưng những người này cũng chỉ là từ trong triều đ́nh, và sau thời của ông, th́ cái ǵ vẫn hoàn cái đó, bản cũ vẫn soạn lại :

Chẳng hạn đời nhà Tống chúng ta thấy có Vương An Thạch (1021-1086), ông đă từng làm đến chức Tể tướng, đưa ra nhiều cải cách về nhiều mặt, chính trị, văn hóa, tuy nhiên phe bảo thủ chống đối ông kịch liệt. Sau khi ông chết, th́ bản cũ lại soạn lại.

 

Đời Minh, chúng ta thấy có Vương dương Minh, qua thuyết «  Tri hành đồng nhất « , chủ trương bỏ cái học từ chương, trích câu tầm cú. Nhưng tư tưởng của ông lại không được chấp nhận ở Tàu, mà lại ở Nhật, một trong những lư do chính khiến nước Nhật canh tân sớm.

 

Không đâu xa, trở về với chế độ cộng sản Tàu hiện nay, với 2 người Tổng bí thư là ông Hồ diệu Bang và Triệu tử Dương, tương đối có đầu óc cởi mở, chủ trương dân chủ hóa chế độ. Chính v́ vậy mà có hiện tượng Thiên an Môn 1989. Nhưng sau biến cố này, đảng cộng sản Tàu vẫn trở về đường xưa lối cũ, vẫn độc tài, đàn áp dân,  vẫn hối lộ, tham nhũng, vẫn bóc lột dân và thợ thuyền, mặc dầu đảng luôn rêu rao, hô hào chống tham nhũng, chống bóc lột, đàn áp.

 

Với một chế độ quân chủ kéo dài lâu năm như vậy, với một cách suy nghĩ đồng dạng, tưởng rằng đó là sức mạnh, nhưng trên thực tế là sự nghèo nàn về tư tưởng, với một giai tầng sĩ phu phần lớn chỉ suy nghĩ theo triều đ́nh, theo chính quyền, với một cơ quan hành chánh chỉ gồm những người biết phục tùng, vâng lời cấp trên đến tối đa, không tôn trọng sự thực, không dám có suy nghĩ và hành động khác cấp trên, nước Tàu ngày hôm nay, từ chế độ cộng sản, một chế độ quân chủ trá h́nh, để bước sang một chế độ dân chủ, có lẽ con đường đó c̣n dài và c̣n nhiều khó khăn.

 

Từ đó, mặc dầu có những phát triển về kinh tế, nhưng nước Tàu chưa phải thực sự là một cường quốc, v́ không có dân chủ ; v́ giới trẻ giáo dục, nền tảng và tương lai của một quốc gia dân tộc, có vấn đề:

 

Thực vậy, v́ chỉ có dân chủ mới có hiện tượng nhân tài bối xuất, có sự trọng dụng nhân tài, tiêu biểu ngay trong lịch sử nước Tàu là thời Xuân Thu Chiến Quốc, thời kỳ có lẽ là thời duy nhất nước Tàu có tương đối tự do, dân chủ, và đây cũng là thời kỳ huy hoàng nhất trên mọi phương diện của lịch sử nước Tàu (1).

 

V́ thanh niên, giới trẻ nước Tàu hiện nay, sau chính sách « 1 gia đ́nh 1 con », đă lâm vào t́nh trạng trai thừa, gái thiếu, các con con trai được nâng chiều quá độ, trở nên ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân, coi thường bố mẹ, không nghĩ đến quốc gia, dân tộc.

 

V́ nền giáo dục hiện nay của Trung cộng, mặc dầu có số lượng và cũng có một vài trường, một vài đại học khá, tuy nhiên vẫn c̣n mang nặng tính cách từ chương, học nhồi sọ, làm cho giới trẻ thiếu tự lập, thiếu suy nghĩ, sáng kiến, ỉ lại nhiều vào gia đ́nh, vào xă hội.

 

Cộng thêm vào đó lại có chính sách đàn áp trí thức, đàn áp sinh viên học sinh, nếu họ có suy tư khác với cái ǵ đă được vạch ra bởi chính quyền, th́ bị vào tù.

 

Trong biến cố Thiên An Môn 1989, ông François Mittérand, Tổng thống Pháp lúc bấy giờ, đă có một lời b́nh luận về biến cố này, làm chúng ta suy nghĩ :

«  Một chính quyền dùng súng bắn vào sinh viên, học sinh, th́ chẳng khác ǵ dùng súng bắn vào tương lai của ḿnh. »

 

Ngày hôm nay chính sách đàn áp sinh viên, học sinh, trí thức và ngay cả đến dân, cũng vẫn c̣n tiếp tục.

 

Chính quyền vẫn dùng súng bắn vào tương lai của ḿnh.

 

Trung cộng có thể có phát triển kinh tế ; nhưng tương lai cũng rất là bất định, v́ chế độ cộng sản, một h́nh thức chế độ quân chủ trá h́nh, vẫn kéo dài quá lâu ở Tàu.

 

                           Paris ngày 25/12/2 011

 

                                 Chu chi Nam

 

(1)            Xin xem thêm những bài tề Tàu, trên http://perso.orange.fr/chuchinam/

 

 

(1)            Xin xem thêm những bài về nước Tàu, trên : http://perso.orange.fr/chuchinam/