HOA KỲ KHÔNG THỂ DỰA VÀO CÁC NƯỚC

 

                      CỦA TỔ CHỨC ĐÔNG NAM Á ?

 

Gần đây, ông Walter Lohman, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Á châu của Viện The Heritage Foundation, vừa viết một bài cho rằng Hoa kỳ không thể trông chờ vào các quốc gia của Tổ chức Đông Nam Á được viết tắt là ASEAN ( The South East Asia Nation Association).

Có phải thế không ? Chúng ta cùng nhau xem xét vấn đề này.

Bài viết cuả ông Walter Lohman đă phản ảnh một phần nào sự thật, và đă có ảnh hưởng không nhỏ trong chính giới Hoa kỳ, v́ nó nói lên sự thật, và v́ ông ở trong Viện The Héritage Foudation, trong 5 viện có ảnh hưởng về chính trị ngoại giao lớn nhất của Hoa Kỳ. Đó là : Brookings Institution, Center for strategic and international studies, Council on foreign relations và Carnagie endowment for international peace.

Theo ông, th́ Trung cộng luôn luôn phản đối việc đàm phán đa phương, chỉ muốn đàm phán đơn phương và không muốn có một ràng buộc pháp lư nào. Thêm vào đó Trung cộng coi vùng biển Đông Nam Á là của ḿnh và như sự việc đă rồi, đây là một nguyên tắc; nếu có đàm phán chỉ là thêm bớt chút đỉnh chứ không có việc thay đổi nguyên tắc. Dưới con mắt của ông Walter Lohman, th́ Trung cộng đă đạt được mục đích này, v́ những nước trong Tổ chức Đông Nam Á không quá thiết tha trong việc giải quyết thực sự những tranh chấp ở biển Đông Nam Á.

Năm 2002, các nước Đông Nam Á và Trung cộng có kư một bản Tuyên bố chung về những Qui tắc ứng xử về biển Đông Nam Á. Tuy nhiên trong bản Nguyên tắc này có câu theo đó các tranh chấp phải được đàm phán và tham vấn giữa những nước có liên hệ chủ quyền trực tiếp. Trung cộng đă khai thác tối đa câu này và luôn t́m cách đàm phán song phương để dễ khuynh đảo, bắt chẹt đối phương.

Chẳng hạn trong Hội Nghị cấp bộ trưởng ở Bali vào tháng 7 vừa qua, Hoa Kỳ và khối ASEAN cho là “thành công”, nhưng trên thực tế, theo ông Walter Lohman, th́ là một thất bại, v́ thực chất những quyết định chỉ có tính chất hướng dẫn những ǵ đă quyết định trong Bản Qui tắc Ứng xử về biển đông, và cũng chẳng có một ràng buộc pháp lư nào cả. Điều này giúp cho Trung cộng tránh được những cuộc đàm phán có tính chất đa phương. Ngay trong Hội nghị Bali, câu ghi rằng một số quốc gia thành viên của khối ASEAN họp nhau trước khi gặp trung Cộng, câu này cũng bị bỏ đi ra khỏi bản hướng dẫn.

Thực ra th́ nếu chúng ta nghiên cứu về đường lối ngoại giao của Trung cộng nói riêng và của tất cả những nước cộng sản nói chung bắt đầu từ Liên Sô ngay khi mới thành lập, th́ chúng ta cũng không lấy ǵ làm ngạc nhiên; v́ họ có thể kư bất kỳ hiệp ước ǵ, hứa bất cứ một điều ǵ; nhưng sau đó trên thực tế th́ hoàn toàn làm trái lại.

Tại Hội nghị Yalta, được tổ chức từ ngày 4 đến 11.02.1945, tại Yalta, thuộc Liên sô lúc bấy giờ, giữa Roosevelt, Staline và Churchin: trên bàn hội nghi, Staline chấp nhận bất cứ đề nghi nào của Roosevelt, như việc tổ chức bầu cử tự do ở Ba lan, Triều Tiên v.v…; trên thực tế Staline làm trái lại, giúp đỡ và xúi dục đảng cộng sản ở những nước này nổi lên cướp chính quyền.

Cộng sản Việt Nam cũng vậy, kư Hiệp định Genève, rồi kư Hiệp định Paris, sau đó xé hiệp định, gửi quân vào cưỡng chiếm miền Nam.

Thêm vào đó, trong bàn hội nghị, khi đàm phán, nói như kiểu Kennedy, sau khi gặp Krhouschev ở Vienne năm 1960 : “ Cái ǵ của tôi, th́ anh không có quyền đụng tới, bàn tới. Nhưng cái ǵ của anh, th́ chúng ta có thể bàn căi tự do.”

Đó là những nguyên tắc mà Trung cộng đă áp dụng ở những hội nghị quốc tế, nhất là những hội nghị bàn về biển Đông Nam Á, trong thời gian qua.

Thêm vào đó, thái độ của 10 nước Đông Nam Á về vấn đề biển Đông Nam Á: nếu không đồng lơa với Trung cộng, th́ thờ ơ, bàn cho có bàn, ít chú ư đến nội dung chính.

Chính v́ vậy mà gần đây chính phủ Hoa Kỳ có vẻ thất vọng với các nước này, như ông Walter Lohman nói.

Đấy là chưa kể sự kiện 2 nước lớn của Tổ chức Đông Nam Á là Thái lan và Việt Nam: Sự việc đảng của người em gái cựu Thủ tướng Thatsin vừa mới thắng cử, mà ai cũng biết gia đ́nh Thatsin có gốc Tàu, thân Trung cộng.

C̣n Việt Nam, bề ngoài th́ đi theo đường lối ngoại giao đa phương, thân thiện với tất cả mọi nước, mua vũ khí, tàu ngầm nguyên tử của Nga, cho tàu Hoa kỳ cập bến; nhưng trên thực tế ngầm th́ chỉ là con cờ của Trung cộng, muối mặt quỵ lụy Trung Cộng từ ngày có Hội Nghi Thành Đô vào tháng 3/1990.

Nhục nhă đến nỗi Trung cộng không tiếp ở thủ đô mà tiếp ở một thủ phủ nhỏ, không cho phép Phái Đoàn VN, gồm những nhân vật như Nguyễn văn Linh, Tổng Bí thư, Đỗ Mười, Thủ tướng, Lê đức Anh, Bộ trưởng Quốc Pḥng, Phạm văn Đồng, cựu Thủ tướng, kiêm cố vấn, Trần quang Cơ, Thứ Trưởng Bộ Ngoại giao, v́ Bộ Trưởng Ngoại giao lúc bấy giờ là Nguyễn cơ Thạch, không được ḷng Trung cộng, nên không được phép đi theo phái đoàn. Phái đoàn không được xử dụng đường hàng không, mà phải dùng đường bộ để tới Thành Đô. Lúc đầu Đặng tiểu B́nh hứa xuống gặp; nhưng sau đó ông tuyên bố: “ Tôi không thèm gặp giới lănh đạo cộng sản Việt Nam, phường ăn cháo, đái bát.”

Giới “lănh đạo “đó cùng con cháu vẫn c̣n nắm quyền ở Việt nam. Họ chỉ nghĩ đến quyền lợi cá nhân, đảng đoàn, làm sao giữ được chính quyền, c̣n dân và đất nước, bờ biển th́ mặc kệ, họ c̣n sẵn sàng dâng đất, nhượng biển để có quyền và giữ quyền. Hỏi làm sao họ có thể có một thái độ cứng rắn với Trung cộng, trong những cuộc đàm phán vể vấn đề lănh thổ và lănh hải.

Tất cả những việc họ làm là chỉ để xoa dịu ḷng phẩn uất của dân, như việc mua tầu ngầm nguyên tử, mua máy bay phản lực,  cho tàu Hoa Kỳ cập bến v.v.. . Giả thuyết cho rằng sẽ có cuộc chiến tranh giữa Trung Cộng và Việt Nam, Trung cộng sẽ dạy cho cộng sản VN một bài học mới, giả thuyết này không đứng vững. Trung cộng có được giới lănh đạo cộng sản Việt Nam, những quan thái thú của Trung cộng. Đây là dịp may hiếm có, ngàn năm một thuở, không bao giờ Trung cộng để mất. Thêm vào đó, t́nh h́nh chính trị quốc tế cũng thay đổi, khác với thời năm 1979 của Đặng tiểu B́nh; mặc dầu hôm nay với Hồ cẩm Đào, tay chân bộ hạ và là con rể của họ Đặng. Nhưng Hồ cẩm Đào và có thể người kế vị ông là Tập cận B́nh không có đủ bản lănh và dám quyết định như họ Đặng.

Chính v́ những lư do trên, mà chính giới Hoa Kỳ có vẻ thất vọng về những cuộc đàm phán với các nước Đông Nam Á và Trung Cộng.

Cũng trong lịch sử cận đại, nước có một đường lối ngoại giao khôn ngoan, kiên tŕ, nhẫn nại, người ta phải nói tới Hoa Kỳ. Bằng cớ là Hoa Kỳ đă có một đường lối ngoại giao lâu dài để đương đầu với Liên Sô trong suốt thời gian Chiến tranh lạnh, cả gần nửa thế kỷ.

Trong tương lai, Hoa Kỳ có một đường lối ngoại giao khôn ngoan, kiên tŕ đối với Trung Cộng không? Đây là một câu hỏi lớn. Tôi xin trả lời trong một dịp khác.    

 

Chánh sách chính trị nói một đằng, làm một nẻo, không những ngoại giao mà cả quốc nội, kiểu như ông Gorbatchev nói : «  Người cộng sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo « , không phải ngày hôm nay mới có, mà bắt đầu ngay từ Lénine. Lénine sẵn sàng làm bất cứ cái ǵ để có quyền và giữ quyền. Không ai c̣n lạ là Lénine hứa nhượng đất cho Đức để được Bộ Tham Mưu Đức giúp đỡ, đưa về cướp chính quyền. Sau khi cướp chính quyền rồi, chính Phái đoàn ngoại giao thương thuyết với Đức, do Trotski cầm đầu, đă được lệnh của Lénine, là làm bất cứ việc ǵ để có thể có quyền ngay kể cả bán nước. Chính sách này đă được sao y chép lại bởi Mao trạch Đông và Hồ chí Minh. Mao sẵn sàng nhượng những vùng biên giới giáp Nga, hầu được Liên Sô giúp đỡ để có chính quyền. Họ Hồ cũng vậy, ngày hôm nay bộ mặt bán nước đă lộ rơ, công hàm gứi cho Chu ân Lai của Phạm văn Đồng c̣n đó. Ngày hôm nay con cháu của Mao, của Hồ cũng làm như vậy. tại những hội nghị, những cuộc đàm luận quốc tế, Trung cộng sẵn sàng hứa bất cứ cái ǵ, kư bất cứ hiệp ước nào, sau đó th́ sẵn sàng xé hiệp ước, hay hành động trái lại.

Tuy nhiên, qua lịch sử cận đại chúng ta thấy : nói dối với dân, lừa đảo quốc tế, chính sách này chỉ có thể thành công trong ngắn hạn hay nhiều lắm là trung hạn ; chứ dài hạn, th́ thường đi đến thất bại, v́ nói như Abraham Lincolt : «  Người ta có thể nói dối một lần, nhưng người ta không thể nói dối măi măi. Người ta có thể lừa đảo một hai người, chứ người ta không thể lừa đảo cả một dân tộc. »

Đế quốc Liên sô sụp đổ chính là v́ nói dối với dân và lừa đảo quốc tế. Ngày hôm nay định luật này có áp dụng cho Trung Cộng và cho Cộng sản Việt Nam hay không ?.

Câu trả lời có nhiều phần đúng, v́ cứ tiếp tục lừa dân, nói dối quốc tế, th́ 2 chế độ này sớm muộn cũng sẽ sụp đổ. Vào ngày nao, giờ nào, th́ khó ai có thể nói chính xác. (1)

 

                                                           Paris ngày 19/08/2011

                                                                Chu chi Nam

 

(1)            Xin coi thêm những bài về cộng sản và chính sách ngoại giao của Hoa kỳ trên : http://perso.orange.fr/chuchinam/