HỒ CHÍ MINH PHẢI CHĂNG

                 KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI CỘNG SẢN ?

 

                            

 

   Gần đây, từ ngày 5 tới ngày 7 tháng 12 năm 2008, tại Hà nội, có diễn ra một cuộc hội thảo, mang tên : « Việt Nam - Hội nhập và Phát triển « do Viện Khoa học xă hội Việt Nam và Đại học Quốc gia Hà Nội đồng tồ chức. Trong buổi hội thảo này một chuyên gia người Nhật đă thuyết tŕnh một bài nhận định Hồ chí Minh là người theo chủ nghĩa cộng hoà chứ không phải cộng sản. Đây là một cuộc tổ chức có bàn tay chính quyền đứng đằng sau, với chủ đích đánh bóng chế độ, tăng cường huyền thoại Hồ chí Minh ; nên mang tính cách ŕnh rang, quảng cáo, qui tụ nhiều nhà trí thức khoa bảng Việt Nam, nhưng phần lớn thực chất th́ không có ǵ, lại mang thêm tính chất hèn hạ, xu nịnh chế độ; thêm vào đó có cả những người ngọai quốc như Nhật Bản, Đại Hàn vuốt đuôi theo.. Cuộc hội thảo chỉ có cái vỏ h́nh thức bề ngoài, chứ nội dung rỗng tuếch. Tuy nhiên chúng ta cần phải  xem xét lại vấn đề.

Một số người đưa ra luận điểm này dựa vào một số dữ kiện là Hồ chí Minh không được sự tín cẩn của Đệ Tam Quốc tế Cộng sản lúc ban đầu, như khi thành lập đảng Cộng sản Việt Nam, th́ Luận Cương Chính Trị của Trần Phú được chấp nhận, trong khi ấy th́ Luận cương của Hồ chí Minh bị bác bỏ. Hồ chí Minh không có một chức vụ ǵ trong đảng Cộng sản Việt Nam cho tới khi có cuộc họp Ban Chấp hành Trung Ương khóa I, từ ngày  10 tới ngày 19 tháng 5/1941, ở Bắc Bó, lúc đó Hồ chí Minh mới là Chủ tịch và Trường Chinh mới là Tổng Bí Thư. Từ ngày đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập cho tới tháng 5/1941, có lúc Hồ chí Minh không được Đệ Tam Quốc tế tin dùng. Từ những sự kiện mà không ai chối căi đó, có người đưa ra suy diễn rằng Hồ chí Minh không phải là người cộng sản và suy diễn hơn thế nữa rằng Hồ chí Minh là người theo chủ nghĩa cộng hoà và chỉ quan tâm đến nền độc lập cuả Việt nam. Đây là một lối lập luận, suy diễn sai. Tôi xin lấy một thí dụ có vẻ hơi khiếm nhă, nhưng dễ hiểu cho độc giả : Đó là một ông chủ nuôi một đàn chó, trong đàn chó đó, có con chó mà ông chủ không yêu thích, tín dụng. Nhưng từ đó suy diễn ra là con chó đó không trung thành với chủ, và c̣n hơn thế nữa, t́m cách cắn lại chủ, th́ suy diễn này không chỉnh. Trường hợp Đệ Tam Quốc Tế với Hồ chí Minh cũng vậy.

   Đệ Tam Quốc Tế không tin dùng Hồ chí Minh là từ nhiều lư do khác, chứ không phải là v́ Hồ chí Minh không phải là người cộng sản và là v́ Hồ chí Minh là người yêu nước, đi theo chủ nghĩa cộng hoà, trái với chủ nghĩa cộng sản chủ trương tam vô : «  Vô tổ quốc, vô gia đ́nh, vô tôn giáo. « 

 

   Hồ chí Minh không có chân trong đảng Cộng sản Việt Nam và không được Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản tin dùng lúc ban đầu là :

 

   - V́ cách tổ chức của Đệ Tam Quốc Tế khi thành lập một đảng hay một tổ chức ngoại vi : 1) Tổ chức hàng dọc, đó là Tổng bí thư, sau đó là Bộ chính trị, Trung ương đảng v..v… ; 2) Hàng ngang : đây là những người đứng ngoài tổ chức để kiểm sóat tổ chức. Có thể nói đây là những người chỉ điểm, t́nh báo cho Đệ Tam. Nếu chúng ta đọc tiểu sử họ Hồ, th́ chúng ta rơ ông ta là chỉ điểm t́nh báo cho Đệ Tam, cho đảng Cộng sản Tàu, sau đó cho Anh, cho Mỹ và ngay cả cho Pháp.

 

   - V́ Hồ chí Minh học vấn và tŕnh độ lư luận kém :

   Thật vậy Hồ chí minh tŕnh độ học vấn vào lớp Sơ học yếu lược, một bằng cấp mà người Pháp đặt ra sau mức độ tiểu học, và về tiếng Pháp th́ giỏi hơn tŕnh độ tiểu học ngày hôm nay một tư. Đây là tŕnh độ của Trần Phú, Lê Duẫn, Lê đức Thọ và Hoàng Tùng, người đă làm chủ nhiệm tờ báo Nhân dân trong ṿng 20 năm và c̣n sống hiện nay (1), và của Mao trạch Đông, Chu ân Lai của Tàu.

   Thật vậy, sau khi cướp được chính quyền nhờ ở sự giúp đỡ của Bộ Tham Mưu Đức (1), vào lúc gần cuối Đệ Nhất Thế Chiến ( 1914-1917), Lénine thành lập Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản, và muốn xuất cảng «  cách mạng «  sang những nước thuộc địa trong đó có Tàu, Việt Nam, Ấn Độ, Nam Dương v..v…. Chính v́ vậy mà đă mở ra trường đại học Đông phương. Nói là đại học, nhưng tŕnh độ trí thức rất kém, những người theo học chỉ cần có chứng chỉ 2 năm làm ở những hăng xưởng là được nhận vào. Trong những người học viên đầu tiên có Hồ chí Minh, Roy của Ấn độ, Chu Ân Lai, Đặng tiểu B́nh của Tàu. Chính Roy học cùng với họ Hồ đă chê tŕnh độ trí thức và lư luận của Hồ rất kém. Chúng ta nên nhớ vào Đại hội IV của Đệ Tam Quốc Tế, được nhóm họp từ đầu tháng 11 đến tháng 12/1923, đại hội cuối cùng với sự có mặt của Lénine, luận điểm chính trị của Roy, được Đại hội và chính Lénine rất thán phục.

 

   - V́ Hồ chí Minh là một con người gian xảo

   Như chứng ta đă nói ở trên họ Hồ là một tay chỉ điểm cho Đệ Tam, gián điệp cho Nga, rồi Tàu, tới Anh, Mỹ, Pháp, điều này chứng tỏ ông là một người rất gian xảo, làm sao được Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản tin dùng. Chúng ta đọc Nhật kư của Khrouschev, người kế thừa Staline, th́ chúng ta rơ. Theo đó, vào năm 1950, họ Hồ có sang Nga gặp Staline trong đó có Khrouschev. Ông này đă mô tả Hồ chí Minh là một người có đôi mắt láo liên, không dám nh́n thẳng vào mặt người nói chuyện. Khi gặp Staline, họ Hồ đă đưa cho Staline tờ báo Liên Sô Trên Đường Xây Dựng, yêu cầu Staline kư, mà theo Khrouschev, th́ họ Hồ làm vậy để mai sau về khoe với tay em ở Việt Nam là ta đă chính thức gặp Staline ; nhưng sau đó, cũng theo lời Khrouschev, th́ Staline đă sai người lấy lại tờ báo trong hành lư của họ Hồ.

 

   - V́ Hồ chí Minh thân với Borodine, tay em của Trotski, địch thủ của Staline; mặc dầu sau này trong tuyển tập của ông, họ Hồ đă kết án thậm tệ những người theo Đệ Tứ Quốc Tế của Trotski ; ông c̣n cho người ám sát những người Trotskistes Việt Nam, như Tạ thu Thâu.

    Vào năm 1923, Lénine có kư Hiệp ước Thân thiện với Tôn dật Tiên, theo đó Lénine, giúp họ Tôn, trong đó có việc mở trường Hoàng Phố. Người Đại diện của Lénine bên cạnh họ Tôn đó là Borodine, tay em của Trotski. Người làm thông dịch viên cho Borodine ở trường Quân sự Hoàng Phố là họ Hồ ; và trong thời gian này ông đă lấy bà Tăng tuyết Minh, mà người làm chứng là vợ chồng ông Chu Ân Lai. Chúng ta nên nhớ sau khi Lénine chết vào năm 1924, th́ xẩy ra liền sự tranh chấp giữa Trotski và Staline. Năm 1925, Trotski bị cách chức Ủy viên Chiến tranh tương đương với Bộ trưởng Quốc pḥng ; năm 1927, bị trục xuất khỏi đảng ; năm 1929, bị trục xuất khỏi Liên Sô, sống lang thang ở Âu châu, sau đó định cư ở Mễ Tây Cơ, rồi bị Staline cho người tới giết năm 1940. Borodine, ông này cũng là nạn nhân của cuộc tranh chấp quyền hành giữa Staline và Trotski, chết v́ cuộc thanh trừng của Staline. Riêng điểm này chứng tỏ tại sao họ Hồ không được Đệ Tam Quốc Tế và Staline tin dùng, tại sao Luận cương của họ Hồ không được chấp nhận vào lúc thành lập đảng Cộng sản Việt Nam, năm 1930, lúc mà sự tranh chấp giữa Staline và Trotski ở cao điểm nhất, chứ không phải Hồ chí Minh là người yêu nước.

 

   - V́ Hồ chí Minh thân với Chu Ân Lai, tay em của Mao, luôn t́m cách chống lại Staline và Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản.

   Thật vậy, trên đường Vạn lư Trường chinh, đảng Cộng Sản Tàu đă họp Trung Ương Đảng vào tháng giêng năm 1935, bầu Mao lên làm Tổng Bí Thư, với sự giúp đỡ tích cực của Chu Ân Lai. Người ta có thể nói đây là một cuộc đảo chính khuynh hướng theo Liên Sô. Cuộc họp Trung Ương đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 1941, đưa Hồ lên Chủ tịch, Trường Chinh lên làm Tổng Bí Thư cũng chỉ là sao chép lại của đảng Cộng sản Tàu, đưa phe thân Tàu lên nắm chính quyền. Chỉ cần nh́n biệt hiệu Trường Chinh của Đặng xuân Khu, tên thật của ông, chúng ta cũng đă thấy thân Tàu như thế nào rồi ; v́ Trường Chinh là  tôn thờ Mao qua cuộc Vạn Lư Trường Chinh.

 

Người Pháp có câu: “ Người ta xét cái cây là từ quả của nó “. Thật vậy, nếu quả tốt, không độc hại, ngon ngọt, th́ người ta nói cái cây đó tốt. Cũng như xét con người là xét tổng số kết quả việc làm, suy nghĩ của nó.

 

Xét kết quả những việc làm, những suy nghĩ của Hồ chí Minh th́ đây là một con người cộng sản, không phải là một người yêu nước hay theo chủ nghĩa khác.

 

   Thật vậy, ngay từ năm 1920, ở Pháp, họ Hồ đă không ngần ngại theo Đệ Tam, mặc dầu ông chưa hiểu Đệ Nhị và Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản là ǵ; như ông tự thú trong quyển Những Mẩu Chuyện Về Cuộc Đời Họat Động của Hồ Chủ Tịch ( Nhà xuất bản Sự thật, Hà nội, 1975), tác giả là Trần dân Tiến, chính là ông. Theo quyển sách, khi ông dự Hội Nghị Tours, ông nghe chữ Pháp chữ được chữ không,  không hiểu Đệ Nhị và Đệ Tam là ǵ, ông c̣n chế giễu không biết có Đệ Nhị Rưỡi hay không; nhưng ông vẫn theo Đệ Tam. Cũng theo quyển sách, ông đă vật vă than khóc không gặp được Lénine, v́ Lénine đă chết khi ông có mặt ở Liên Sô. Sau này khi về hang Bắc Bó, ông đặt tên núi là núi K. Marx, đặt tên suối là suối Lénine. Khi gần chết, ông mơ ước đi gặp K. Marx và Lénine, gọi 2 ông này là cụ trong di chúc của ông; trong khi đó th́ ông gọi Trần Hưng Đạo là bác, người mà dân Việt đă tôn lên là Thánh, sống cách Marx và Lénine cả sáu bảy trăm năm, trong một bài thơ khi ông viếng thăm đền thờ Đức Thánh Trần.

   Ông thản nhiên tuyên bố với một kư giả ngoại quốc vào Đại Hội đảng I I, năm 1950,  rằng: “ Tôi chẳng có tư tưởng ǵ cả. Tư tưởng của tôi đă có Staline và Mao nghĩ hộ. Hai con người này không bao giờ lầm.” Một con người không có tư tưởng th́ chỉ là một con người nô lệ, không hơn, không kém, đâu mà có tư tưởng quốc gia, như một số trí thức cộng sản ca tụng. Ở điểm này, c̣n có những “ nhà trí thức” cộng sản bênh vực họ Hồ, cho rằng ông tuyên bố như vậy là v́ ông khiêm tốn. Không  !  Họ Hồ không khiêm tốn một tư ǵ. Một con người trâng tráo, dối trá, vô liêm sỉ đến nỗi viết sách để tự ca tụng ḿnh, rồi lấy tên khác, con người trong bài thơ viếng thăm đền thờ Trần Hưng Đạo, đă viết:

    “ Bác đưa một sứ qua nộ lệ, Tôi dắt năm châu tới đại đồng.”

 Những lời lẽ như vậy, chứng tỏ con người này có ǵ là khiêm tốn.

 

   Khi có được chính quyền, Hồ chí Minh đă nhập cảng lư thuyết cộng sản Mác-Lê, chủ trương bạo động lịch sử, đấu tranh giai cấp, đánh tư bản, mại sản, “ Trí phú hào, đào tận gốc, trốc tận r “, chủ trương “ Tam Vô “, vô gia đ́nh, vô tôn giáo, vô tổ quốc, bằng cách phá vỡ gia đ́nh, tiêu diệt tôn giáo và nhất nhất nghe lời cộng sản.

   Hơn thế nữa họ Hồ c̣n dâng đất nhượng biểm cho Trung Cộng. Dưới sự chỉ đạo của ông, Phạm văn Đồng đă viết bức thư đề ngày 14/9/1958, thỏa măn yêu sách về 12 hải lư của Trung Cộng, làm cho nước này đ̣i hỏi chủ quyền về 2 quần đảo Trường Sa và Hoàng sa, mà chủ quyền chính thực là Việt Nam, theo lịch sử, địa lư và công pháp quốc tế.

   Đúng vậy, xét việc làm của ông và những hậu quả, Hồ chí Minh chính thực là con người cộng sản, không có một tư ǵ là con người yêu nước.

 

                           Paris ngày 9/01/2009

 

                                  Chu chi Nam

 

 

(1)            Xin xem thêm: Một vài suy nghĩ về bài “ Thời đại mới, tư tưởng mới của ông Hoàng Tùng, Chế độ cộng sản, đống tro tàn của chủ nghĩa quân chủ, phong kiến, trên http://perso.orange.fr/chuchinam/