ĐỘC TÀI CỘNG SẢN, ĐỘC TÀI PHÁT XÍT, MẶT TRÁI

 

                  MẶT PHẢI CỦA CÙNG MỘT ĐỒNG TIỀN

 

    Lịch sử nhân loại có nhiều trang đáng khích lệ, như sự tiến bộ của khoa học, nhân quyền càng ngày càng được tôn trọng, mô h́nh tổ chức xă hội tự do, dân chủ càng ngày càng chiến thắng ở nhiều nơi trên thế giới ; nhưng cũng có những trang sử đau thương, nhất là vào thế kỷ 20 : đó là 2 cuộc thế chiến ; 2 chế độ độc tài, độc tài cộng sản và độc tài phát xít, mặt trái, mặt phải của một đồng tiền đă giết 6 triệu dân Do Thái với độc tài phát xít Hitler ; giết 100 triệu dân với độc tài cộng sản. Ở điểm này tôi xin nói thêm là độc tài phát xít chỉ giết dân Do Thái chứ không giết dân tộc ḿnh như độc tài cộng sản.

   Tại sao 2 chế độ độc tài này lại là mặt trái mặt phải của cùng một đồng tiền, như nhiều người đă nói ?

 

   I ) Cuộc cướp chính quyền của Lénine do sự hỗ trợ của đế quốc Đức

 

   Đức Đạt Lai Lạt Ma, khi được hỏi về cộng sản, đă trả lời : «  Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, loài trùng độc sinh xôi nẩy nở trong rác rưởi của cuộc đời ; « 

   Thật vậy, cộng sản là loại trùng độc sinh xôi nẩy nở trong rác rưởi  cuộc đời, như chính một người đồng thời với K. Marx và đă từng bút chiến với Marx, ông J. Proudhon, khi ông này viết quyển Triết lư của sự nghèo khổ ( La Philosophie de la Misère), Marx viết trả lời lại Sự nghèo nàn của triết học ( Misère de la Philosophie). Người ta không thể nói Proudhon không hiểu lư thuyết của Marx, mà ngược lại, và ông đă không ngần ngại cho rằng lư thuyết của Marx nếu được áp dụng th́ trở thành con sán lăi ( le ténïa ) của xă hội. Ở điểm này chúng ta không cần xét xâu xa, chúng ta chỉ cần nh́n tất cả những chế độ cộng sản, không những có một chính quyền bề ngoài, mà bên trong c̣n có một chính quyền khác, c̣n mạnh hơn , đó là đảng cộng sản, ăn lương và có quyền hành nhiều hơn. Và lương là do đánh thuế từ dân, do mồ hôi nước mắt của dân mà ra. Đảng cộng sản quả là một con sán lăi, hút hết máu mủ của dân. Đây là một trong những lư do làm cho xă hội cộng sản trở nên bệnh hoạn, không phát triển hay phát triển thua những nước tự do.

   Cộng sản cũng c̣n là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh. Sự cướp chính quyền của Lénine là lợi dụng cuối Thế Chiến thứ Nhất ( 1914-1918) ; của Mao trạch Đông và Hồ chí Minh là cuối Đệ Nhị Thế Chiến ( 1939-1945).

   Thế Chiến Thứ Nhất đại để gồm 2 phe : 1) Phe đế quốc Đức, đế quốc Áo Hung, đế quốc Thổ Nhĩ Kỳ ; phe bên kia gồm đế quốc Pháp, đế quốc Anh và đế quốc Nga vào thời Nga hoàng Nicolas I I. Gần cuối cuộc chiến, đế quốc Đức thấy không thể nào đương đầu một lúc với 2 mặt trận : mặt trận đông bắc với Nga và mặt trận tây nam với Pháp, muốn dồn lực lượng vào mặt trận chính tây nam.Nước Nga lúc đó đang bị cai trị dưới chế độ quân chủ phong kiến Nicolas I I, đang tham chiến. Lợi dụng t́nh thế, Lénine lúc đó đang ở Thuỵ sĩ, tung ra khẩu hiệu : «  Ḥa b́nh bằng bất cứ giá nào. Chia đất cho dân và nhượng đất để có quyền. » Chính v́ vậy mà Bộ Tham Mưu Quân sự đế quốc Đức đă t́m cách đưa Lénine về Nga và giúp đỡ cướp chính quyền. Cuộc đảo chính của Trotski đă thành công, chính quyền của đảng Thợ thuyền dân chủ xă hội Nga Kérenski đă bỏ trốn v́ lúc này Nga hoàng Nicolas I I đă thóai vị. Vừa mới có chính quyền, Lénine tuyên bố ngừng chiến với Đức, cử Trotski, đặc trách về ngoại giao đi thương thuyết với Đức theo lệnh của Lénine : «  Kư tất cả, ngay dù phải nhượng đất để giữ quyền. » Nga đă nhượng cho Đức 1/3 lănh thổ, gồm những vùng như Ukhraine, Ba Lan ( v́ lúc đó Balan thuộc Nga), Estonie, Lituanie v.v.. ; 1/3 vùng có kỹ nghệ và 1/3 vùng có sản xuất nông nghiệp. Nhiều người cho rằng khi đưa Lénine về cướp chính quyền, Bộ Tham Mưu Quân sự Đức đă bắn một mũi tên nhằm 2 con chim. Thực ra là 3 : 1) Không c̣n bận bịu về mặt trận phía đông bắc ; 2) Được nhượng đất đai ; 3) Nhưng nhiều người quên con chim thứ 3 : đó là làm yếu Đệ Nhị Quốc tế Cộng sản, tổ chức hoạt động rất mạnh ở Đức và các nước Âu châu, đe dọa những chính quyền quân chủ phong kiến lúc bấy giờ, đặc biệt là đế quốc Đức và đế quốc Áo hung, 2 đế quốc đang tham chiến, v́ Đức biết rất rơ sự chia rẽ nội bộ của Đệ Nhị Quốc tế, gồm 2 phe : 1) Phe cực đoan, chủ trương bạo động cách mạng, tổ chức một đảng độc tài để chờ thời cơ cướp chính quyền. Đó là phe Lénine ; 2) Phe ôn ḥa, Kautski, mà Lénine chỉ trích nặng nề, cho là ấu trĩ trong quyển sách Chủ nghĩa Tả khuynh, bệnh ấu trĩ của chủ nghĩa Cộng sản ( Le gauchisme, la maladie infentiliste du Communisme) ; ngày hôm nay người ta thấy khuynh hướng Kautski có lư và đúng hơn Lénine ; v́ ông không chủ trương bạo động lịch sử, cho rằng cách mạng của Lénine là đẻ non, sẽ đi đến hoài thai, v́ đi trái với nguyên tắc của xă hội chủ nghĩa là tôn trọng tự do, dân chủ. Chính bà Rosa Luxembourg, bạn của Lénine, cùng hoạt động trong đệ Nhị, nhưng theo Kautski, trước khi chết, theo dơi những hành động của Lénine từ lúc cướp đuợc chính quyền, đă viết cho ông trong nhật kư của bà vào năm 1919 : «  Cái đảng và nhà nước độc tài mà Anh gây dựng lên không những nó không phục vụ cho nông dân, thợ thuyền, như Anh nói ; mà nó c̣n chẳng phục vụ một ai ; v́ nó đi ngược lại những nguyên tắc căn bản của xă hội chủ nghĩa là tôn trọng tự do và dân chủ. »

   Quyết định đưa Lénine về cướp chính quyền của đế quốc Đức là một quyết định thâm độc, cao kiến nhằm cứu chế độ phong kiến. Tuy nhiên những chế độ phong kiến như đế quốc Áo Hung, đế quốc Đức, đế quốc Thổ nhĩ kỳ, v́ đi ngược lại tiến tŕnh của văn minh nhân loại là đi tới chế độ dân chủ, cộng ḥa, nên những đế quốc đó cũng bị sụp đổ. Chế độ độc tài cộng sản cũng như chế độ độc tài phát xít, theo như nhiều người, chỉ là đống tro tàn của chủ nghĩa phong kiến. Đống tro tàn này , trước khi tắt luôn, th́ bùng lên ở bên phải, đó là chế độ phát xít ; bùng lên ở bên trái, đó là chế độ cộng sản. Nếu chúng ta nghiên cứu bản chất của 2 chế độ này th́ quả thật chúng ta thấy đúng. Tính chất độc tài, tôn thờ cá nhân, coi lănh đạo như «  Con Trời « , tính cha truyền con nối, như sự kiện cha truyền con nối ở bên Bắc Hàn, anh truyền em nối ở Cu Ba, cũng như ở Việt Nam, nếu chúng ta quan sát những người trong Trung Ương đảng và Bộ Chính trị, th́ đều là con những ông lớn cộng sản trước đây. Bởi lẽ, những chế độ độc tài phát xít quân phiệt hữu như Miến Điện ; những chế độ độc tài tả như chế độ cộng sản Bắc Hàn, Việt Nam, Cu Ba, Trung cộng ; những chế độ này sớm muộn sẽ sụp đổ cùng đống tro tàn phong kiến.

   Hồ chí Minh, được Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản, cũng lợi dụng hoang tàn của Đệ Nhị thế Chiến, được gửi về cướp chính quyền ở Việt nam. (1)

   Mao trạch Đông th́ thẳng thắn tuyên bố, khi tiếp tướng Mountbatten, Tổng Tư lệnh quân đội Đồng Minh ở Đông Nam Á vào thế chiến thứ Hai : «  Chúng tôi có được quyền là nhờ Đại Chiến thứ Hai và nhờ Chiến tranh Trung-Nhật. »

    Những chế độ cộng sản ở Đông Âu là dựng lên dưới gót giầy xâm chiếm của Hồng quân Liên sô hồi cuối Thế Chiến thứ Hai.

   Những chế độ cộng sản quả là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, như Đức Dạt Lai Lạt Ma nói.   

 

   I I ) Sự ra đời của 2 anh em sinh đôi độc tài phát xít Mussolini và độc tài cộng sản Gramsci

 

   Chủ nghĩa độc tài cộng sản và độc tài phát xít Ư cũng là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của Đệ Nhất Thế Chiến. Thực vậy, trước Thế Chiến, nước Ư do đảng Xă hội nắm quyền, mà Gramsci, phe cực tả, Đặc trách về Tổ chức hạ tầng ; Mussolini, phe cực hữu, Đặc trách về Tuyên truyền, nắm tờ báo của Đảng. Khi Thế Chiến bùng nổ, nước Ư cứ chần chờ không tham chiến, phe Anh Pháp đă dùng mọi lời hứa để dụ. Chính v́ vậy mà Anh Pháp Ư đă kư một Hiệp ước mật ngày 26/4/1915, ở Luân Đôn, từ đó Ư tham chiến bên cạnh Anh, Pháp. Nhưng sau thế chiến, Anh Pháp đă nuốt lời hứa, ở Hội Nghị Versailles 1919, Anh Pháp 2 nước thắng trận không coi Ư ra ǵ cả. Dân Ư phẩn uất. Đảng Xă hội Ư bị chia làn 3 phe : cực tả của Gramsci, tách ra, bỏ Đệ Nhị, theo Đệ Tam, thành lập ra Đảng Cộng sản ; phe cực hữu của Mussolini, cũng tách ra, thành lập Đảng Phát xít Ư. Phe c̣n lại là đảng Xă Hội cho tới ngày hôm nay.

 

   I I I )  Sự ra đời của độc tài phát xít Hitler với sự hỗ trợ của của chế độ cộng sản Staline.

 

   Người ta có thể nói sự ra đời của chủ nghĩa phát xít Hitler một phần lớn là do hậu quả của Đệ Nhất Thế Chiến. Nước Đức bị thua trận, bị gánh quá nặng chi phí bồi thường chiến tranh do 2 cường quốc thắng trận Pháp và Anh, nhất là Pháp, làm cho kinh tế Đức kiệt quệ, tiếp theo đó lại là cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới 1929-1930, làm cho dân Đức bất măn, tinh thần bài ngoại, nhất là bài Do Thái nổi lên. Lợi dụng t́nh thế, Hitler chủ trương đường lối chính trị quốc gia cực đoan, bài ngoại, nhất là bài Do Thái, khiến ông đă nắm được ưu thế trong đảng Đức Quốc Xă.  Cuộc khủng hoảng kinh tế 1930 đă làm cho cả triệu công nhân thất nghiệp, cả triệu tiểu thương, nông dân sạt nghiệp, đẩy họ đi theo những đảng cực đoan tả cũng như hữu, như đảng cực đoan hữu Hitler và cực đoan tả cộng sản. Trong cuộc bầu cử quốc hội Đức 1930, đảng Hitler chiếm được 107 ghế trong quốc hội.  Ngày hôm nay qua những tài liệu lịch sử, người đă rơ chính trong  thành phố Berlin, Staline đă ra lệnh bỏ phiếu cho đảng Quốc xă.

 

   IV )  Sự giống nhau của  2 chế độ độc tài cộng sản và phát xít.

 

   Bất cứ một chế độ độc tài nào từ cổ chí kim đều dựa trên hai cột trụ chính : 1) Bộ máy thông tin, tuyên truyền bôi bác và dấu diếm sự thật, dùng những lời hứa, những viễn ảnh không tưởng để lừa dối dân ; 2) Bộ máy khủng bố, đàn áp và dọa nạt. Nhưng với độc tài cộng sản và độc tài phát xít, th́ kỹ thuật tuyên truyền và khủng bố đă trở nên tinh vi, khoa học v́ rút tỉa được những kinh nghiệm cũ và đă biết xử dụng khoa học hiện đại để phục vụ cho ư đồ độc tài ; như theo nhà văn Georges Orwells, trong quyển truyện « 1984 », th́ kẻ độc tài đă biết dùng trực thăng nh́n qua cửa sổ của dân để biết đời tư của họ.

   Về thông tin tuyên truyền th́ độc tài cộng sản bắt chước độc tài phát xít Hitler . Theo Goebel, Bộ trưởng tuyên truyền của Hitler : «  Một lời nói, dù không phải là sự thật ; nhưng chúng ta cứ nhắc đi nhắc lại nhiều lần : những lần đầu, th́ dân c̣n nghi ngờ ; nhưng sau đó cả chục, cả trăm lần, th́ dân hoàn toàn tin là sự thật. » Ngày hôm nay, cộng sản Việt Nam, với 700 tờ báo, với 200 đài phát thanh cùng những cái loa đặt ở mọi phố xá, góc đường, chỉ nhai nhải nhắc lại chỉ thị của đảng, cái ǵ đảng cho phép ; đó là bắt chước Goebel.

   Về khủng bố cũng vậy, ngoài cái súng cái c̣ng, độc tài phát xít và độc tài cộng sản c̣n dùng khủng bố tinh thần, tâm lư ; dùng thiểu số, một đám gian manh, du côn để dọa nạt đám đông yên phận, sợ hăi ; sau đó ngược lại, dùng đám đông như biểu tính rầm rộ, cờ xí, súng ống rợp trời để dọa nạt thiểu số. Ở điểm này, độc tài cộng sản và độc tài phát xít giống nhau.

   Tuy nhiên sự thật vẫn là sự thật ; « sự thật nặng hơn quả địa cầu « , như câu châm ngôn Nga đă nói. Việt Nam chúng ta có câu : «  Sự thật như cái kim, cái dùi ; dù nhỏ chăng nữa ; nhưng chúng ta cứ dấu nó trong túi, th́ lâu ngày nó cũng ḷi ra ; nếu không ḷi ra, th́ nó sẽ đâm vào người muốn dấu nó. » Chẳng hạn như cộng sản muốn dấu diếm sự kiện dâng đất, nhượng biển cho Trung Cộng ; nhưng ngày nay dân Việt đă nh́n ra. Câu chuyện anh hùng Lê văn Tám, tẩm săng vào người, bật quẹt tự đốt, rồi chạy vào phá hủy cây săng của địch, đă lật mặt kẻ phịa đặt ra câu chuyện vô lư này, v́ khi tự đốt, th́ làm sao có thể chạy cả trăm mét để tới cậy săng của địch ; người đặt ra sự dối trá này không ai hơn là Trần huy Liệu, phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng bộ tuyên truyền, Chủ nhiệm Ủy ban Nghiên cứu khoa học xă hội và lịch sử cộng sản Việt Nam, cảm thấy lương tâm cắn rứt, «  cái kim sự thật » nó đâm vào chính ông ta về cuối đời, trước khi chết, ông ta đă tiết lộ cho người thân là «  Anh hùng Lê văn Tám » là không có thật.

   Về sự sợ hăi do khủng bố gây ra, th́ dân dần dần hết sợ (1). Chính v́ ư thức rất rơ sự khủng bố, gây ra sự sợ hăi là một trong những cột trụ chính của độc tài cộng sản, nên Đức giáo hoàng Jean Paul I I, khi thăm viếng Ba Lan năm 1978, Ngài đă kêu gọi dân Ba Lan : « Đừng sợ hăi ! Hăy hy vọng «  Và Ngài không ngần ngại tuyên bố : «  Nếu Hồng quân Liên Sô xâm chiếm Ba Lan, th́ tôi sẽ từ bỏ chức Giáo hoàng, về làm kháng chiến, tranh đấu cùng dân Ba Lan . »

   Lời tuyên bố của Đức giáo hoàng và câu châm ngôn Nga, vừa kể, đă là 2 trong những nguyên nhân chính đưa đến sự sụp đổ của độc tài cộng sản Liên Sô và Đông Âu.

 

   Dân Việt hăy noi gương dân tộc Ba Lan, Liên sô, can đảm đứng lên đấu tranh, can đảm nói lên sự thật. Một khi sự thật được phơi bày ; một khi sự sợ hăi đổi chiều, th́ bất cứ một chế độ độc tài nào cũng sụp đổ.

 

                                    Paris ngày 06/03/2008

 

                                           Chu chi Nam

 

 

(1)            Xin xem thêm Khi sự sợ hăi đổi chiều,  Cộng sản loài cỏ dại, trên http://perso.orange.fr/chuchinam/