CON ĐƯỜNG NÀO CHO QUÊ HƯƠNG, DÂN TỘC ?

 

                     «  Những trận đói đă giết hàng bao triệu người, ở nhiều

                          nước trên thế giới ; nhưng nó không bao giờ giết

                          những người lănh đạo. Những ông vua và tổng thống,

                          những quan quyền và cấp trên, những sĩ quan và

                          những người chỉ huy không bao giờ chết đói . »

                                             (Amartya Sen )

 

Việt nam hiện nay vẫn là một trong những nước nghèo đói nhất thế giới, sản lượng tính theo đầu người hàng năm là 550 $, dưới ngưỡng cửa nghèo đói được định bởi những nhà kinh tế hiện nay là hơn 1 200$, khoảng 4 $ một ngày để sống. Để bắt kịp Thái Lan với sản lượng đầu người hằng năm 2540 $, Việt nam phải mất 33 năm, bắt kịp Nam Hàn, với sản lượng 13980 $, phải mất 150 năm, bắt kịp Singapour với sản lượng 24 220 $, phải mất 197 năm ( Theo Bilan du monde 2 006 – Le monde – hors série ). Nên nhớ là vào năm 1963, sản lượng trung b́nh tính theo đầu người hàng năm của miền Nam Việt Nam là 83 $, Đài loan là 58 $, Nam hàn là 53 $ ; vào năm 1975, miền Nam Việt Nam là 189 $ ; Nam Hàn là 87 $.

   Tại sao như vậy ?

   Có nhiều người t́m cách đổ lỗi cho tư tưởng Khổng giáo. Điều này không đứng vững, v́ Nam Hàn, Đài Loan và ngay cả Nhật Bản cũng ảnh hưởng tư tưởng Khổng, Mạnh, Lăo không thua ǵ Việt Nam. Có người đổ thừa cho chiến tranh. Có một phần ; nhưng không hoàn toàn, v́ nước Nhật sau Đệ Nhị Thế Chiến, đă vực dậy nền kinh tế trong ṿng 10 năm và trở thành cường quốc kinh tế sau 20 năm.

   Vậy lỗi tại đâu ? Đó chính là lỗi tại độc đoán, độc tài cộng sản và nó c̣n tiếp tục cho tới ngày hôm nay .

   Chỉ số tự do kinh tế, dựa trên một số tiêu chuẩn như luật lệ kinh tế có tự do, trong sáng hay không, vấn đề lập hăng xưởng có dễ dàng hay không, vấn đề xuất nhập cảng hàng hóa cũng như hối đoái có tự do minh bạch hay không, thực hiện bởi Viện Nghiên cứu Dân chủ Hoa kỳ Héritage Foundation, hợp tác với tờ báo nổi tiếng về thị trường Wall Street Journal, qua nghiên cứu thường niên đă cho công bố năm 2 007, đă xếp hạng Việt Nam thứ 138 trên 157 quốc gia ; Hồng Công : 1/157 ; Singapour : 2/157 ; Thái lan 50/157 ; Phi luật Tân :95/157 ; Căm bốt : 102/157 ; Nam dương : 110/157 ; Lào 140/157 ; Miến Điện : 154/157. Chúng ta thấy về tự do kinh tế, Việt Nam thua cả Cam Bốt, chỉ hơn Lào và Miến Điện. Ngày hôm nay người ta ai cũng biết quốc gia nào càng thiếu tự do, dân chủ, càng độc tài bao nhiêu, th́ tŕnh độ phát triển kinh tế, xă hội càng tụt hậu bấy nhiêu, v́ :

 

   I )  Tự do dân chủ là mảnh đất mầu mỡ để cho phát triển kinh tế, xă hội nẩy mầm

 

   Thật vậy, tự do dân chủ không những là mảnh đất mầu mỡ cho phát triển kinh tế nẩy mầm ; mà c̣n là mảnh đất mầu mở để cho con người nẩy mầm, phát triển tất cả khả năng của ḿnh. Con người, dù là da vàng, da đỏ, da trắng, da đen, dù là nam hay nữ, có thể ví như một hạt mầm ; nếu nó được gieo vào một mảnh đất tốt, tức sống dưới một chế độ tự do, dân chủ ; chính quyền do chính người dân bầu ra, qua những cuộc bầu cử tự do, dân chủ thực sự ; v́ vậy chính quyền này bắt buộc phải lo cho dân, nếu họ muốn đuợc dân bầu cho họ, hay muốn được tái cử, lo cho dân từ khi đi học cho tới khi học xong ; th́ hạt mầm này sẽ nẩy mầm và đâm hoa, kết trái. Ngược lại, cũng những con người đó, mà được gieo ở những mảnh đất khô cằn, tức sống dưới chế độ độc tài, chính quyền không do người dân bầu ra, mà do đảng cử dân bầu, qua những cuộc bầu cử gian lận, giả dối, chỉ do một nhóm người chỉ định lẫn nhau để cầm quyền, tất nhiên không lo ǵ đến người dân, chỉ lo đến quyền lợi một thiểu số ; những hạt mầm đó sẽ không thể nẩy mầm và sẽ bị thui chột. T́nh trạng cả trăm ngàn em bé Việt Nam hiện nay, hoặc phải bán dâm nuôi miệng ở Căm Bốt, hoặc phải bán vé số, đánh giày để sống ; trong đó có biết bao trẻ em tài giỏi, nhưng bị thui chột. Để biết một chính quyền có lo cho dân hay không, chúng ta chỉ cần nh́n vào ngân sách quốc gia về giáo dục, y tế, môi sinh, th́ chúng ta sẽ rơ. Chẳng hạn như Việt nam, chính quyền bỏ ra 2,8 % tổng sản lượng quốc gia cho giáo dục, thua cả Lào là 3,2 %, Đài loan là 6,2 % ; Nam Hàn là 3,6 % ; đối với những nước tân tiến th́, Hoa kỳ là 4,9 % ; Pháp là 5,8 % ; Đức : 4,5% ; Na uy : 6,8%. Nếu tính theo đô la bỏ ra hàng năm cho mỗi đầu người về giáo dục, th́ Việt Nam bỏ ra là 12,32 $ ; Thái Lan : 101,35$ ; Đài loan : 1217$ ; Pháp : 1395$ ; Hoa Kỳ :1770$ ; Na Uy : 2 878$. Ngân sách y tế Việt Nam cũng là thấp nhất, với 1,5% tổng sản lượng quốc gia, thua cả Cam bốt và Lào là cùng 1,7 % ; Nam Hàn : 2,6% ; Thái Lan : 2,1% ; Hoa kỳ : 6,2% ; Pháp : 7,3% ; Đức : 8,1% ; Na Uy : 6,8%. Nếu tính theo đô la bỏ ra hàng năm về y tế tính theo đầu người, th́ Việt Nam bỏ ra : 6,6 $ ; Nam Hàn : 256 $ ; Pháp : 1756$ ; Hoa Kỳ : 2240$ ; Đức : 1950$ ; Na Uy : 2778$.  Ngân sách về môi sinh, môi trường Việt chỉ bỏ ra 3 phần ngàn tổng sản lượng quốc gia ; trong khi đó những nước khác họ bỏ ra 3% hay 4%, gấp 10 lần. Ngược lại Việt Nam và những nước độc tài như Bắc Hàn lại bỏ ra nhiều cho ngân sách thông tin tuyên truyền bôi bác sự thật, cho công an, quân đội để dọa nạt, đàn áp dân, chẳng hạn ngân sách quốc pḥng của Việt Nam chiếm 7,76 % tổng sản lượng quốc gia ; Bắc Hàn : 8%. Trong khi đó ở những nước dân chủ, tân tiến họ bỏ ít cho những cơ quan này ; như Thái lan bỏ ra 1,57% tổng sản luợng quốc gia cho quốc pḥng ; Pháp : 2,18% ; Anh : 2,58% ; Đức : 1,14% ; Na Uy : 2,19%. ( Theo L’Année stratégique 2005 của Pascal Boniface – Nhà xuất bản Armand Colin – Paris ).

   Tại sao như vậy ? Tại v́ ở những nước tự do, dân chủ, chính quyền cai trị dân bằng giáo dục, y tế, xă hội, môi sinh, môi trường ; nên ngân sách những lănh vực này cao. Trái lại ở Việt Nam, Bắc Hàn và nhiều nước độc tài khác, chính quyền trị dân bằng cái súng, cái c̣ng và cái loa tuyên truyền, bôi bác sự thật ; nên ngân sách những ngành này cao. Chính v́ vậy mà người dân, có thể coi như những hạt mầm, sẽ nẩy mầm, đâm hoa kết trái ở những nước dân chủ ; và sẽ thui chột ở những nước độc tài.

   Ông Amartya Sen, người Anh, gốc Ấn Độ, giáo sư tại trường Trinity College – Cambridge, sau bao chục năm nghiên cứu về nạn chậm tiến và những nạn đói vào thế kỷ qua, được giải thưởng Nobel kinh tế năm 1998 về những công tŕnh này, đă nói : «  Kinh nghiệm của hơn nửa thế kỷ qua, tại những nước Á Phi, Nam Mỹ chậm tiến cho chúng ta thấy rằng dân tộc của những nước này ít là nạn nhân của những thiên tai hay sức mạnh đến từ nước ngoài, mà chính là nạn nhân của những chính quyền độc tài của ngay xứ họ. Những chính quyền này đă coi tài sản của dân là của chính ḿnh.  Những nạn đói giết cả bao triệu dân ở nhiều nước trên thế giới ; nhưng không bao giờ giết những người lănh đạo . « Ông kết luận : «  Không có kinh tế tốt, nếu không có dân chủ. «  ( Amartya Sen – Pas de bonne économie sans vraie démocratie – Le Monde/mercredi/28/octobre 1998). 

 

   I I ) Tự do dân chủ là con đường đi đúng chiều hướng của văn minh nhân loại

 

    Theo Marx và những người cộng sản, th́ xă hội loài người trải qua 5 thời kỳ : cộng sản nguyên thủy, nô lệ, phong kiến, tư bản, rồi cộng sản cao cấp. Quan niệm này theo những nhà kinh tế, xă hội, nhân chủng học ngày hôm nay, là sai. Theo họ, nhân loại trải qua 5 nền văn minh : văn minh trẩy hái, con người hái cây quả, săn bắn súc vật quanh hang hốc ḿnh để sống lúc đầu. Sau đó cây quả cũng trở nên khan hiếm, con người phải đi xa để kiếm ăn, nó bước sang văn minh du mục. Ngay dù đi xa, cây quả, xúc vật cũng khan hiếm ; nó phải trồng trọt, chăn nuôi để sinh sống. Đây là nền văn minh định cư nông nghiệp. Với nền văn minh này, con người đă có thể thỏa măn những nhu cầu thiết yếu của nó. Một khi nhu cầu thiết yếu đă được thỏa măn, con người nghĩ đến thỏa măn nhu cầu xa xỉ. Chẳng hạn khi nó có thể dệt vải để mặc ; nhưng nó muốn mặc lụa, th́ nó trao đổi với người dệt lụa. Con đường Tơ lụa nối liền đông tây là như thế. Con người bước sang nền văn minh thương mại. Trong thời văn minh này, con người đă phát minh ra máy hơi nước, máy nổ, điện, điện thoại, máy điện tóan. Vớiđiện thoại, máy điện toán, con người không cần đi xa, mà có thể ngồi một chỗ để trao đổi. Con người bước sang nền văn minh ngày hôm nay là văn minh tri thức, điện toán.

   Tại sao lại là tri thức điện toán. Trong kinh tế, 3 yếu tố để sản xuất kinh tế là lao động, đất đai và vốn. Suốt 4 thời kỳ văn minh trước, từ trẩy hái tới thương mại, nhất là thời kỳ văn minh định cư nông nghiệp, lao động chủ yếu là sức mạnh bắp thịt, chân tay. Nhưng bắt đầu từ thời văn minh thương mại, nhất là văn minh tri thức điện toán ngày hôm nay, lao động chủ yếu là trí óc. Sự giàu có của một quốc gia ít được tính qua hiện tượng quốc gia đó có đất rộng, dân đông hay không, mà được tính qua hiện tượng quốc gia đó có nhiều đội ngũ chuyên viên có nhiều phát minh sáng kiến và dùng nhiều máy điện toán hay không. Để có nhiều sáng chế phát minh, th́ mô h́nh tổ chức xă hội bắt buộc phải là tự do, dân chủ và kinh tế thị trường ; v́ chỉ sống dưới chế độ dân chủ, có tự do, con người mới có thể trao đổi những ư kiến, tư tưởng, những công tŕnh nghiên cứu, mới có thể sáng chế, phát minh.V́ vậy những chế độ dộc tài, từ hữu qua tả, đều là đi ngược lại chiều hướng của văn minh nhân loại. Ngược lại những chế độ dân chủ là đi đúng chiều hướng của văn minh nhân loại.

 

   Thế kỷ 20 vừa qua nhân loại đă trải qua nhiều thảm trạng : thảm trạng 2 cuộc thế chiến, thảm trạng của 2 thể chế độc tài - độc tài hữu quân phiệt, phát xít Hitler và độc tài tả cộng sản. Lịch sử thế kỷ qua cũng chứng minh rằng những chế độ độc tài, bề ngoài có vẻ vững chắc ; nhưng sụp đổ một sớm một chiều mau lẹ ; v́ ước vọng của người dân sống dưới những chế độ này là lúc nào cũng muốn sống tự do, ngay dù âm thầm, không thể nói ra, v́ đàn áp của bạo quyền. Những ước vọng này là những sợi dây vô h́nh, nối kết người dân lại với nhau ; và khi đến dịp, th́ đồng thời, nó cũng là những sợi dây giật sập chế độ độc tài.

   Các dân tộc Liên Sô, Đông Âu, Nam Dương, Phi luật tân đă làm việc đó. Dân tộc Miến Diện đang làm nhằm giải thể chế độ độc tài quân phiệt. Dân tộc Việt Nam hăy can đảm đứng lên đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền ; v́ đây là con đường duy nhất để phát triển quê hương, đất nước, về đủ mọi phương diện. Nhất là giới sĩ phu, trí thức, hăy can đảm nh́n vào sự thật, nh́n qua cái vỏ của ḿnh, nh́n qua lănh thổ, nh́n vào thế giới, can đảm hướng dẫn, tổ chức dân. Hăy nghe lời một người không ngừng nghỉ đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền, ông Elie Wiesel, đoạt giải Nobel Hoà b́nh năm 1986 :

   «  Tôi thề sẽ không bao giờ im tiếng, nếu ở đâu và khi nào con người c̣n bị đau khổ, hành hạ, đọa đày. Chúng ta phải nhập cuộc. Trung lập chỉ có lợi cho kẻ đàn áp. Im lặng là khuyến khích kẻ áp bức. Do đó chúng ta phải can thiệp. Khi đời sống con người bị đe dọa, phẩm giá con người bị chà đạp, các biên thùy quốc gia không c̣n quan trọng nữa. Nơi nào con người bị hành hạ v́ lư do tôn giáo, chính trị hay chủng tộc, nơi đó lập tức trở thành trung tâm của vũ trụ. Nếu chỉ c̣n một tù nhân lương tâm bị giam giữ, quyền tự do của chính chúng ta cũng bị đe dọa. Các nạn nhân này chỉ đ̣i hỏi một điều là họ biết rằng họ không bị cô đơn, không bị quên lăng ; rằng họ không c̣n quyền được nói, và chúng ta nói thay họ. Nếu tự do của họ tùy thuộc vào chúng ta, th́ ngược lại, tự do của chúng ta cũng tùy thuộc vào số phận của họ. « 

 

                                Paris ngày 18/11/2007

 

                                        Chu chi Nam

 

Quư vị có thể đọc thêm bài cuả cùng người viết trên trang web : http://perso.orange.fr/chuchinam/