CÁCH MẠNG TỰ DO, DÂN CHỦ TƯƠNG LAI VIỆT NAM

                GIỐNG VÀ KHÁC CÁCH MẠNG HOA LÀI CHỖ NÀO ?

 

 Không ai chối căi rằng lịch sử nhân loại càng ngày càng tiến bộ, sớm muộn mô h́nh tổ chức nhân xă dân chủ tự do và kinh tế thị trường sẽ đánh bại tất cả những mô h́nh lạc hậu bộ lạc, quân chủ và độc tài cộng sản, như chúng ta thấy phong trào cách mạng tự do, dân chủ đang xẩy ra ở Trung Đông và Phi châu.

Một câu hỏi đến với chúng ta là liệu cuộc cách mạng tự do dân chủ này, đă xẩy ra ở Tunisie, được mệnh danh là Cuộc Cách mạng Hoa Lài, ở Ai Cập, đang xẩy ra ở Lybie, Syrie, Barhein và nhiều nước khác, có xẩy ra ở những nước cộng sản c̣n lại như Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba và đặc biệt là VN chúng ta hay không? Và nếu nó xẩy ra, th́ nó giống và khác cách mạng Tunisie và Ai cập ở chỗ nào ?

I)  Giống ở nội dung và điều kiện khách quan

Giống ở nội dung ở chỗ, đó là đi đến mô h́nh tổ chức nhân xă tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền.

Nhân quyền chính là những quyền căn bản của con người, đi từ quyền tự do đi lại, tự do sinh sống, tự do mưu cầu hạnh phúc, tự do ngôn luận, tự do bầu cử, tự do tôn giáo v.v, được ghi trong bản Tuyên Ngôn quốc tế nhân quyền, được chế độ cộng sản Việt Nam công nhận vào năm 1982.

Đây là những quyền bẩm sinh và bất khả nhượng. Những chế độ độc tài, trong đó có độc tài cộng sản Việt Nam, mặc dầu kư công nhận, nhưng thường đưa ra những luận điệu: “ Nhân quyền là sản phẩm của tây phương, đông phương, trong đó có Việt Nam không cần” hay “ Người ta không thể mang chế độ dân chủ tây phương áp dụng cho VN, v́ mỗi quốc gia có những đặc thù văn hóa, lịch sử khác nhau.”

Những luận điệu này ḥan toàn sai trái, chỉ có một mục đích duy nhất là kéo dài chế độ độc tài, phục vụ một thiểu số người, đi ngược lại quyền lợi của đa số dân. Tự do, Nhân quyền là bẩm sinh. Ngay một con chim kia nếu chúng ta nhốt nó vào trong lồng, dù là lồng vàng, cho nó ăn đủ cao lương mỹ vị, mà nó c̣n muốn bay ra bầu trời để t́m tự do. Huống chi là con người, dù là đông hay tây, da vàng, da trắng, da đỏ, da đen, có ai sinh ra lại muốn những quyền tự do căn bản của ḿnh bị mất, có ai muốn bị vu khống vô duyên cớ, bị bỏ tù, đánh đập không lư do, v́ nói những lời chân thật, nhưng trái với và có hại cho đường lối độc tài của bạo quyền.

Hơn thế nữa, mô h́nh tổ chức xă hội của nhân loại đă tiến triển, đi từ mô h́nh tổ chức bộ lạc, sang quân chủ, mà cái rơi rớt lại ngày hôm nay là độc tài hữu như chế độ phát xít, chế độ độc tài cá nhân hay gia tộc như ở Tunisie, Ai cập, và độc tài tả, như độc tài cộng sản ở Trung Cộng, Việt Nam, Bắc Hàn và Cu Ba, tới mô h́nh tổ chức nhân xă tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền.

Thế kỷ 20 vừa qua đă mang lại nhiều đau thương cho nhân loại, đó là ba cuộc chiến, Đệ Nhất và Đệ Nhị Thế Chiến và Chiến tranh Lạnh, đă chứng kiến việc áp dụng khoa học vào những mục đích không tốt, xẩy ra những vụ tàn sát con người hàng loạt; và sự kiện dùng ư thức hệ, ư thức hệ phát xít và ư thức hệ cộng sản, để gây chiến tranh, tàn sát con người. Nhưng thế kỷ 20 vừa qua cũng có những điểm son, đó là chế độ tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền càng ngày càng chiến thắng những chế độ độc tài. Nó đă chiến thắng chế độ độc tài phát xít vào giữa thế kỷ, và chế độ độc tài cộng sản vào cuối thế kỷ, khi bức tường Bá Linh sụp đổ vào năm 1989.

Những chế độ dân chủ, dầu có khác về h́nh thức, như chế độ đại nghị ở Anh, ở Nhật, ở Nam Hàn, chế độ tổng thống ở Hoa Kỳ, nhưng về nội dung giống nhau, đó là ở những chế độ này luôn luôn người ta thấy những quyền căn bản của con người, trong đó có quyền tự do bầu cử và tự do ngôn luận được bảo đảm, tôn trọng. Chính v́ vậy mà một nhà tư tưởng về nhân quyền đă nói: “ Quyền tự do bầu cử và tự do ngôn luận là 2 cột trụ chính của một chế độ dân chủ.”

Những chế độ độc tài c̣n rơi rớt lại, về h́nh thức, cũng có thể là chế độ đại nghị như hiện ở Việt Nam, Trung Cộng, chế độ tổng thống như ở Tunisie với Ben Ali, ở Ai Cập với Hosni Moubarak v.v…, nhưng về nội dung, th́ những quyền căn bản của con người trong đó có quyền bầu cử và ngôn luận không được tôn trọng. Ở những nước độc tài này, cũng có bầu cử, cũng có nhiều tờ báo và đài phát thanh, truyền h́nh, nhưng là bầu cử gian lận, kiểu đảng cử dân bầu, hay tất cả những tờ báo, những đài phát thanh đều phải đi theo đường lối đă vạch sẵn của bạo quyền, như ở Việt Nam. Ai đi trái lại, th́ bị vu khống là “ Phản đảng, phản nhà nước, phản dân tộc.” Họ đă cố t́nh lẫn lộn đảng với nhà nước và dân tộc. Nhưng thực tế, đảng cuối cùng chỉ là một thiểu số người hoàn toàn đi ngược lại quyền lợi của quốc gia và dân tộc, vừa bất tài, vừa bất lực, bất lương, vừa tham nhũng, hối lộ, sống trên sự đau khổ của dân, tiêu tiền vứt qua cửa sổ, trong khi đó th́ đại đa số dân sống vất vả, khi bệnh th́ không có thuốc uống, không dám vào nhà thương, đi đến cảnh, ngày xưa có câu “ Lương y như từ mẫủ”, ngày hôm nay dưới chế độ độc tài, độc đảng cộng sản Việt Nam, th́ trở thành “ Lương y như quỉ sứ “, v́ vào nhà thương mà không đóng tiền trước, th́ không được chấp nhận, dù cho là sắp chết; khi vào rồi, th́ phải hối lộ trăm từng.

Ngày hôm nay, đầu thế kỷ thứ 21, chế độ tự do, dân chủ đang chiến thắng những chế độ độc tài c̣n lại, dù là hữu hay tả. Nên sớm hay muộn, những chế độ độc tài c̣n rơi rớt lại chắc chắn sẽ bị đào thải.

Thật vậy, con người sống dưới chế độ độc tài, dù bị tuyên truyền, bằng cái loa, và bị dọa nạt, áp bức bằng cái súng và cái c̣ng, nhưng niềm ước vọng sâu xa của họ vẫn là làm sao được sống có tự do, làm thế nào để có những nguồn tin chân thật từ bên ngoài. Niềm ước vọng này đă là những sợi dây vô h́nh, nối kết họ lại với nhau, từ những người trong nước, tới những người ngoài nước. Chính những sợi dây vô h́nh này, nếu có dịp, nó sẽ trở thành những sợi dây giật sập những chế độ độc tài, kéo sập những h́nh tượng do độc tài dựng lên.

Giống ở điều kiện khách quan: đó chế độ đă lỗi thời, v́ là chế độ độc tài, bị toàn thế giới lên án; giới lănh đạo th́ tham nhũng hối lộ; trật tự xă hội th́ quá bất công, dân càng ngày càng bất măn.

I I)   Khác ở điều kiện chủ quan

Một nhà tư tưởng về cách mạng đă nói: “Để làm cách mạng th́ cần đến giai tầng b́nh dân; nhưng để cho cách mạng thành công th́ cần đến giai tầng sĩ phu, trí thức”, v́ tự người dân không thể đứng lên được, cần phải hướng dẫn bởi giai tầng sĩ phu, trí thức.

Những người muốn làm cách mạng và giai tầng sĩ phu, trí thức đây chính là điều kiện chủ quan.

Theo Gramsi, một nhà tư tưởng Ư, về lư thuyết của Marx, th́ thay v́ như Marx, chia xă hội ra làm 2 tầng: thượng tầng chính trị, xă hội, văn hóa và hạ tầng xă hội kinh tế, ông chia ra làm 3 tầng, thêm 1 từng, mà ông gọi là vùng ảnh hưởng “ sphère d’influence “, bao gồm những thành phần ưu tú của một xă hội, ở giữa thượng tầng và hạ tầng. Chính vùng ảnh hưởng này quyết định những hướng đi quan trọng của xă hội, trong đó có cách mạng.

Một cách tổng quát, th́ cách mạng tự do, dân chủ tương lai ở Việt Nam và ngay cả ở Trung cộng, sẽ giống cách mạng ở Tunisie và Ai Cập, v́ tất cả là do “ Vùng ảnh hưởng” quyết định, theo như tư tưởng của Gramsci.

Nhưng nếu suy nghĩ kỹ, th́ có đôi điều khác nhau, v́ chế độ độc tài cộng sản ở Việt Nam và Trung cộng là độc tài toàn diện, ngự trị trên mọi phương diện và vô cùng ác ôn côn đồ, không ngần ngại dùng đủ mọi thủ đoạn tàn ác để đàn áp dân, giết chết những nhà đối lập. V́ vậy dân khó khăn đứng lên, những nhà đối lập khó khăn hoạt động, d́u dắt dân, khác hẳn với độc tài hữu ở Tunisie và Ai cập, chỉ là độc tài cá nhân hay gia tộc, và chỉ dựa vào công an hay quân đội, nên người dân cũng như những nhà đối lập, ở 2 nước này, c̣n có cơ hoạt động. Cho nên ở 2 nước này, “ Vùng ảnh hưởng” bao gồm nhiều những nhà đối lập, những sinh viên hoc sinh đối lập, nhưng gần như không có nhiều những người theo chế độ mà phản tỉnh, chỉ vào giờ chót.

Trong khi đó, ở Việt Nam và Trung cộng, “ Vùng ảnh hưởng “ sẽ có nhiều những người theo chế độ mà phản tỉnh từ lâu, trước đó.Nó sẽ giống như cách mạng đă xẩy ra ở Liên sô và các nước Đông Âu.

Ở điểm này, chính v́ vậy, nên có người mới đưa ra ư kiến: “ Chỉ có người cộng sản mới có thể giật sập chế độ cộng sản.” Tôi không hoàn toàn nghĩ như vậy; nhưng tôi đồng ư là ở Việt Nam cũng như ở Trung cộng, cuộc cách mạng tự do, dân chủ tương lai, cần phải có mặt của những người cộng sản phản tỉnh. Họ là một trong những thành phần chủ chốt trong “ Vùng ảnh hưởng”, trong giai tầng sĩ phu, trí thức, để đưa cách mạng đến thành công.

Điều này không phải là giới lănh đạo cộng sản Việt nam và Trung cộng họ không ư thức nổi. Tuy nhiên, trước t́nh trạng bế tắc của xă hội, dân phẩn uất chống đối, chính trong nội bộ đảng bị chia rẻ, phân làm nhiều phe chống đối lẫn nhau. Và để củng cố thế lực của ḿnh, các phe phái đă t́m hậu thuẫn, trước là những người trong gia đ́nh, sau là bạn bè, rồi đến dân, t́m cách tổ chức, hướng dẫn dân, để gây thế lực, ḥng đánh bại phe khác. Từ đó cách mạng mới có thể bùng nổ. Những thí dụ điển h́nh, ở Trung cộng, biến cố Thiên An Môn năm 1989 là do chính Triệu tử Dương, đương kim Tổng Bí Thư đảng Cộng sản, phát động, định dùng dân để ép những người bảo thủ như Đặng tử B́nh, Dương thiệu Côn và Lư Bằng.

Ở Việt Nam hiện nay, trường hợp luật sư Cù huy Hà Vũ, vừa bị bạo quyền kết án 7 năm tù, không bị một “tộỉ nào”, ngoài việc dám nói lên những điều thật, đi ngược lại đường lối của đảng, cũng là một trường hợp điển h́nh, khi ông tuyên bố: “ Dân và lịch sử sẽ phá án cho tôi.”

 

Dầu sao th́ bánh xe lịch sử tiến bộ của nhân loại vẫn quay, để tiến tới h́nh thái tổ chức nhân xă dân chủ, tự do và kinh tế thị trường. Kẻ độc tài nào sớm thức tỉnh, đi theo bánh xe lịch sử, th́ sẽ thoát chết, kẻ nào cưỡng lại, th́ bị nghiền nát. Khi Âu châu chuyển ḿnh từ chế độ quân chủ sang dân chủ, những vua chúa sớm thức tỉnh, như ở Anh và một số nước bắc Âu, chấp nhận chế độ quân chủ lập hiến, th́ vẫn tồn tại. Ngược lại như vua Louïs XVI của Pháp, cưỡng lại, th́ bị đưa lên đoạn đầu đài. Lịch sử gần như ở bên các nước đông Âu, chuyển ḿnh từ chế độ độc tài cộng sản sang chế độ dân chủ, hai vợ chồng nhà độc tài Ceausescu, ở nước Roumanie, cưỡng lại, nên cũng bị xử tử.

Đấy là những bài học cho những nhà đọc tài c̣n lại, dù là độc tài hữu hay độc tài tả cộng sản.

Cuộc cách mạng tự do, dân chủ chắc chắn sẽ xẩy ra ở Việt Nam. Nó có những tương đồng nhưng cũng có một vài khác biệt với cách mạng ở Tunisie và Ai Cập. Điều chính là nó sẽ xẩy ra.

Và nếu nó xẩy ra sớm, với sự ư thức của giới lănh đạo cộng sản đương quyền, th́ đó là một điều phước cho quốc gia dân tộc.(1)

 

                                  Paris ngày 15/05/2011

                                        Chu chi Nam

                   Xin xem thêm những bài về cách mạng, trên  

                            http://perso.orange.fr/chuchinam/