BẮC HÀN, CHẾ ĐỘ QUÂN CHỦ TRÁ H̀NH,

 

                   CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN THỐI RỮA

 

Gần đây, báo chí nói nhiều về Bắc Hàn v́ cái chết của Kim Chánh Nhật (Kim Jong Il) và sự lên ngai vàng của Kim Chánh Vân ( Kim Jong Un), v́ mới gần đây có 3 người Bắc Hàn bơi qua sông lạnh lẽo, định chạy trốn sang Trung cộng, rồi bị quân đội Bắc Hàn bắn chết, cùng sự việc ngày hôm qua 8/01, Chủ nhật ( giờ Bắc Hàn ), chính quyền nước này làm lễ sinh nhật, đồng thời tôn vinh «  Thiên tài trong những thiên tài quân sự  của « Kim chánh Vân, trở thành chiến lược gia, viết chiến lược vào lúc 16 tuổi ».

 

Chính v́ vậy mà chúng ta biết thêm nhiều về nước này.

 

Có người cho rằng chế độ cộng sản Bắc Hàn là một chế độ quân chủ trá h́nh và một chế độ cộng sản thối rữa.

 

Có phải thế không ?

 

I ) Chế độ quân chủ phong kiến trá h́nh

 

Nếu người ta định nghĩa chế độ quân chủ là một chế độ mà quyền hành thuộc về tay một người, có tính cách cha truyền con nối và phong hầu, kiến ấp, có nghĩa là nhà vua phong tước hầu, tước vương và ban những vùng đất cho gia đ́nh, tay chân bộ hạ của ḿnh, th́ chế độ cộng sản Bắc Hàn quả là một chế độ quân chủ, phong kiến trá h́nh.

Thật vậy, chế độ cộng sản Bắc Hàn, từ ngày do Kim Nhật Thành thành lập từ năm 1948 tới nay là 64 năm, hơn nửa thế kỷ, đều do một người, như vua ngày xưa, nắm quyền và truyền từ đời này qua đời khác, đời Kim Nhật Thành, truyền sang đời Kim Chánh Nhật, nay tới Kim Chánh Vân.

Chế độ này c̣n có tính cách phong kiến, dưới một h́nh thức khác, đó là gia đ́nh họ Kim phong cho con cháu, tay chân bộ hạ của minh tước này, tước nọ, cho độc quyền làm kinh tế, ngành này ngành nọ.

Thực ra th́ kinh tế cộng sản Bắc Hàn chẳng có ǵ, chính yếu là sống nhờ vào nước ngoài, nhưng chính quyền này cũng chia nhau, chẳng khác nào những con kên kên rúc rỉa cái xác gầy ốm, không sức sống của dân tộc Bắc Hàn.

Thực ra th́ không chỉ riêng chế độ cộng sản Bắc Hàn là chế độ quân chủ phong kiến trá h́nh, mà là tất cả những chế độ cộng sản từ ngày Lénine thành lập cho tới hôm nay với những chế độ cộng sản c̣n lại như Trung cộng, Việt Nam, Cu ba.

Chế độ cộng sản do Lénine lập ra, mang danh nghĩa là dân chủ, cộng ḥa, xô viết, quyền hành thuộc về dân, thuộc về thợ thuyền, nhưng thực tế là thuộc về tay một người, Lénine. Bằng chứng cụ thể là ngay sau «  Cách Mạng Tháng Mười «  Lénine có tổ chức bầu cử quốc hội lập hiến, nhưng sau đó Lénine giải tán liền sau 3 ngày, v́ thấy rằng đảng của ḿnh không nắm đa số. Quyền hành này đă trở nên cực quyền và vô cùng ác ôn, với Staline, không những đối với dân, đối với những người chống đối, mà c̣n đối với đồng chí của ḿnh. Trường hợp Staline đă cho người t́m bắt và ám sát đồng chí của ḿnh là Trotski, mười mấy năm sau, ở Mexique. 

 

I I )  Chế độ cộng sản lừa dối, ác ôn, thối rữa từ bên trong

 

Nếu chúng ta xét lư thuyết, chế độ cộng sản, th́ chúng ta thấy đó chỉ là một sự lừa dối, phỉnh gạt từ ngay thời K. Marx, Engels, qua Lénine, tới Mao, Hồ, Kim và ngày hôm nay là con cháu.

Thực vậy, K. Marx chỉ trích quyền tư hữu và quyền thừa hưởng gia tài, nhưng chính Marx đă thừa hưởng 3 gia tài, gia tài của bố mẹ, gia tài của vợ, và gia tài của một nhà triệu phú thờ́ đó người Ḥa Lan, đồ đệ của Marx.

Engels hô hào quyền của thợ thuyền, công nhân, chủ trương chia quyền và quyền b́nh đẳng của giới này. Nhưng gia đ́nh Engels là một gia đ́nh đại tư bản người Đức vào thế kỷ thứ 19 mà đă có một hăng dệt ở vùng Manchester, Anh quốc. Sau đó Engels lên làm chủ hăng, nhưng không bao giờ ông chia quyền và chia lợi cho thợ thuyền hăng của ông.

Con cháu của Marx, Engels, từ Lénine, Staline, Mao, Kim Hồ và con cháu ngày hôm nay cũng vậy. Dùng mọi mỹ từ, từ tự do, dân chủ, giải phóng, t́nh huynh đệ xă hội chủ nghĩa, nhưng thực tế xă hội chủ nghĩa hoàn toàn trái ngược lại. Đó là một chế độ độc đoán, độc tài, không nghĩ ǵ đến dân, chỉ nghĩ đến cá nhân, một nhóm người là đảng đoàn cán bộ. Chẳng có chi là giải phóng, ngoài việc lợi dụng thợ thuyền, lợi dụng người dân. Chẳng có chi là « t́nh huynh đệ  xă hội chủ nghĩa », ngoài việc tranh chấp Nga Hoa vào những năm 60, việc chiến tranh ở biên giới Việt Hoa năm 1979, chẳng có chi là « môi hở răng lạnh », « 16 chữ vàng », mà chỉ là răng cắn vào môi, lợi dụng tối đa «  Anh em xă hội chủ nghĩa « , nếu có thể.

Chế độ cộng sản thực tế là một chế độ dối trá, phản sự thật, ác ôn, côn đồ, phản dân, phản thợ thuyền, nên đi đến chỗ ḷng dân óan ghét, ngay những người trong ḷng chế độ cũng phản đối, nên có hiện tượng dân nổi dậy, diễn biến ḥa b́nh trong ḷng chế độ. Một chế độ không hợp đạo, chẳng hợp nghĩa, thối rữa từ bên trong.

 

Trong Binh Thu Tôn Ngô, Ngô Khởi có viết :

« Đạo là để trở lại gốc, quay lại đầu ; nghĩa là làm việc lập công ; mưu là để bỏ hại, t́m lợi ; yếu là để giữ nghiệp, thủ thành. Nếu làm không hợp đạo ; động không hợp nghĩa, th́ ở lớn, ngồi sang, tai nạn tất cũng sẽ đến. » ( Tôn Ngô Binh Pháp – Ngô văn Triện dịch – trang 268).

Ngày hôm nay, những chế độ cộng sản c̣n lại, từ Trung cộng, Bắc Hàn, qua Việt Nam, tới Cu ba, giới lănh đạo quả thật làm việc không hợp đạo, trái nghĩa, tai vạ sớm muôn tất sẽ tới. Người ta chỉ không biết tới làm sao và vào lúc nào.

Có thể là một cuộc nổi dậy từ dân. Có thể là một cuộc đảo chính, đi từ ḷng chế độ.

Cũng có thể là một sự phối hợp cả hai, vừa là một cuộc nổi dậy của dân, vừa là một cuộc đảo chính.

 

                                 Paris ngày 14/01/2012

 

                                      Chu chi Nam

 

(1)            Xin coi thêm những bài về Bắc Hàn và cộng sản, trên http://perso.orange.fr/chuchinam/