BA MƯƠI THÁNG TƯ, CHIẾN THẮNG HAY CHIẾN BẠI

 

    Phạm văn Đồng, Thủ tướng cộng sản, người đă kư công hàm ngày 14/9/1958 gửi Thủ tướng Trung Cộng về vấn đề hải phận 12 hải lư, gây nên sự khó khăn về vấn đề chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, chính ông đă tuyên bố trước báo chí quốc tế và quốc nội vào năm 1986 : «  Chúng tôi đă chiến thắng chiến tranh ; nhưng chúng tôi đang chiến bại ḥa b́nh. «  Từ đó đến nay, xét về ngày 30/04/1975, xét sự tiến triển t́nh h́nh quốc nội và quốc ngoại, quốc nội th́ kinh tế tụt hậu, giáo dục xuống cấp, luân lư và đạo đức băng hoại, quốc ngoại th́ «  Liên Sô, thành tŕ cách mạng « , « Đông Đức, thiên đàng cách mạng «  của cộng sản Việt Nam, nay đă sụp đổ ;  nhiều người cũng cho rằng cộng sản Việt Nam đang chiến bại trong ḥa b́nh. Có phải thật thế không ?

 

   Chúng ta hăy cùng nhau xem xét vấn đề trên.

 

   Thật vậy, theo Tôn Tử, nhà tư tưởng quân sự Đông phương cách đây cả hơn 2 000 năm có viết :

   « Đem quân phơi dăi lâu th́ khoản tiêu dùng trong nước phải không đủ… Này cùn binh, nhụt khí, cạn sức hết tiền, th́ Chư hầu thừa dịp núng của ḿnh mà khởi lên, tuy người có trí năng cũng chẳng thể giữ trọn vẹn ở sau được.. Cho nên việc binh, thà vụng mà chóng, chứ không nên kéo dài mà lâu. Việc binh kéo dài mà nước lợi, chưa từng có vậy «  ( Tôn Ngô binh pháp – Ngô văn Triện dịch – trang 41) Người ta có thể nói, v́ Hồ chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam kéo dài chiến tranh, làm cho đất nước sức cạn hết tiền, Chư hầu Trung cộng lợi dụng thế núng, ép phải dâng đất, nhượng biển.

   Không nói đâu xa, Đức Trần Hưng Đạo, người đă được dân Việt tự tôn lên thành Thánh, chứ không như Hồ chí Minh mà đảng cộng sản bắt buộc dân phải tôn thờ. Đức thánh Trần đă 3 lần đánh bại quân Mông Cổ, quân đội hùng mạnh nhất thế giới vào đầu thế kỷ thứ 13, trước khi chết, được vua Trần anh Tôn vấn kế, Đức Thánh Trần đă trả lời :

   «  Làm thế nào thu hút quân lính như cha con một nhà mới có thể dùng để chiến thắng được. Và phải khoan dùng sức dân để làm cái kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước, không c̣n ǵ hơn. «  ( Trần hưng Đạo - Binh thư Yếu lược – trang 23 – Nhà xuất bản Quê mẹ - Paris 1988). (1)

   Ngài c̣n luận về tướng như sau :

   «  Khí tượng của tướng, lớn nhỏ khác nhau. Tướng mà che điều gian, giấu điều họa, không nghĩ đến quần chúng oán ghét, đó là tướng chỉ huy mười người. Tướng mà dậy sớm, khuya nằm, lời lẽ kín đáo, đó là tướng chỉ huy được trăm người. Tướng thẳng mà biết lo, mạnh mà giỏi đánh, đó là tướng chỉ huy được ngàn người. Tướng mà ngoài mặt hăm hở, trong ḷng ân cần, biết người khó nhọc, thương kẻ đói rét, đó là tướng chỉ huy được vạn người. Tướng mà gần người hiền, tiến người tài, ngày thường cẩn thận, thành thực, rộng răi, giỏi việc dẹp loạn, đó là tướng chỉ huy được mười vạn người. Tướng mà dùng nhân ái đối với kẻ dưới, lấy tín nghĩa phục nước láng giềng, trên biết thiên văn, dưới biết địa lư, giữa biết việc ngưới, coi bốn bể như một nhà, đó là tướng chỉ huy cả thiên hạ, không ai địch nổi. «  ( Sách vừa dẫn – trang 15).

 

   Xét về «  Chiến thắng ngày ba mươi tháng tư « , xét những tướng tá cộng sản, từ Hồ chí Minh tới Vơ nguyên Giáp, Lê đức Anh, chúng ta thấy quả thật đây là những tướng tá che điều gian, giấu điều họa, không nghĩ đến quần chúng oán ghét, đem quân phơi thây ngoài mặt trận không biết bao chục năm trời. Đây chỉ là những tướng chỉ huy mười người như Đức Trần hưng Đạo đă nói, chỉ là những tướng giết dân hại nước. Và ngày ba mươi tháng tư chỉ là một ngày đại họa cho quê hương, đất nước, cho dân tộc Việt Nam.

 

   Thật vậy, Hồ chí Minh, khi theo Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản, th́ chưa phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam là ǵ, như chính ông tự thú trong quyển sách Những Mẫu Chuyện Về Cuộc Đời Hồ Chủ Tịch, tác giả là Trần dân Tiến, chính là ông. Thêm vào đó ông lại nhập cảng lư thuyết Mác-Lê, chủ trương đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử, một lời kêu gọi nội chiến triền miên. Thử hỏi một nước mà có nội chiến triền miên, một gia đ́nh mà con đấu bố, vợ tố chồng, th́ đất nước đó, gia đ́nh đó làm sao có thể phát triển kinh tế được. Sự sụp đổ của những chế độ cộng sản bắt đầu chính bằng quan niệm bạo động lịch sử, đấu tranh giai cấp của Karl Marx.

 

   Thêm vào đó, nếu lấy con mắt của nhà chiến lược quân sự đề xem xét, th́ những Lénine, Trotski, Mao trạch Đông, Hồ chí Minh, Vơ nguyên Giáp chỉ là những người giỏi về chiến thuật chứ không biết về chiến lược.

   Ngô tử, cũng là một nhà tư tưởng quân sự Đông phương, cũng cách đây hơn 2 000 năm, có nói :

   «  Nếu làm không hợp đạo, động không hợp nghĩa th́ ở lớn, ngồi sang, tai nạn tất cũng sẽ đến. Cho nên thánh nhân yên bằng đạo, trị bằng nghĩa, động bằng lễ, nuôi băng nhân…  Đánh mà thắng th́ dễ, giữ được cái thắng mới là khó. Cho nên nói rằng : Những các chiến quốc trong thiên hạ, năm trận thắng th́ tai vạ, bốn trận thắng th́ tồi tệ, ba trận thắng th́ làm nên nghiệp bá, hai trận thắng th́ làm nên nghiệp vương, một trận thắng th́ làm nên nghiệp đế. Ấy cho nên những người năng thắng mà được thiên hạ th́ ít, chỉ mất th́ nhiều . » ( Tôn Ngô Binh Pháp- trang 269).

 

   Đọc câu trên, nhiều người ngạc nhiên, tự hỏi tại sao chiến thắng nhiều lại tai vạ, «  năm trận thắng th́ tai vạ « , trong khi «  Một trận thắng th́ làm nên nghiệp đế « , chức cao nhất trong thiên hạ, hơn cả nghiệp vương và nghiệp bá. Thực ra th́ cái nh́n của Ngô tử là cái nh́n của nhà chiến lược, biết nắm vững t́nh h́nh, biết gồm thâu tất cả các trận đánh vào một trận đánh chính trị, mang ư nghĩa chiến lược cuối cùng, để giải quyết tất cả những vấn đề của chiến tranh cùng một lúc, để tiết kiệm xương máu cho quân và cho dân, không những cho quân và cho dân bên ḿnh,mà cả bên địch. Đây là người giỏi trong những người giỏi, khác với những nhà chiến thuật phải đánh hết trận này qua trận nọ, dù là chiến thắng, nhưng chết quân chết dân, hao tổn tài nguyên quốc gia.

   Chính v́ vậy mà Tôn Tử c̣n nói thêm : «  Phàm cách dùng binh, lành nước là hạng trên, vỡ nước là hạng kém, lành quân là hạng trên, vỡ quân là hạng kém. Không đánh mà khuất phục được quân người, ấy là người giỏi trong những người giỏi. « 

 

   Xét về «  Chiến thắng Ba mươi tháng Tư « , chúng ta thấy CSVN thắng được quân miền Nam, nhưng làm cho quân miền Nam tan, lấy được thành miền Nam, nhưng làm cho quân miền Nam vỡ. Thậm tệ hơn nữa, ngày hôm nay, không những quân miền Nam tan, mà quân miền Bắc cũng bắt đầu tan ; không những thành miền Nam vỡ, mà thành miền Bắc cũng bắt đầu vỡ. T́nh trạng tụt hậu kinh tế, băng hoại xă hội, suy đồi đạo đức, lời nói của cựu đại tá cộng sản, cựu Tổng biên tập tạp chí Nghiên cứu Lịch sử Quân đội Nhân dân, Phạm quế Dương: «  Cộng sản vừa bất tài, vừa bất lực, vừa bất nhân « , của nhà văn Dương thu Hương : «  Dân tộc Việt Nam dù có mù chữ chăng nữa cũng thấy mặt giới lănh đạo cộng sản vừa tối tăm, ngu dốt, vừa ác ôn côn đồ và hèn hạ » ; cùng những cảnh « đầu đường đại tá vá xe, cuối đười thiếu tướng bán chè đậu đen « . Tất cả những sự kiện đó chứng tỏ rằng cộng sản Việt Nam đang chiến bại ḥa b́nh. Những người Việt đấu tranh cho quốc gia dân tộc, cho tự do, dân chủ, nhân quyền, (1) hăy tin tưởng rằng ḿnh đang chiến thắng trong ḥa b́nh, can đảm đứng lên đấu tranh. Hăy tận nhân lực, tất số mạng sụp đổ của chế độ độc tài cộng sản phản dân, hại nước, phản dân chủ, nhân quyền , sẽ đến !

 

                                       Paris ngày 25/04/2008

 

                                              Chu chi Nam

 

 

(1)   Xin xem thêm Nhân quyền nhu cầu tất yếu và quan trọng cho Việt Nam, Con ngưới Thánh Nhân, thương dân yeu nước, Trần hưng Đạo, trên web : http://perso.orange.fr/chuchinam/