NGUYÊN NHÂN XA GẦN VÀ HẬU QUẢ CỦA CHẾ ĐỘ

                                              DIỆT CHỦNG CỘNG SẢN

 

Tổng thống Hoa Kỳ Ronald Regean, vào cuối thập niên 80, khi các dân tộc Nga và Đông Âu đứng lên lật đổ chế độ độc tài toàn trị, diệt chủng cộng sản, có nói : «  Lịch sử nhân loại có nhiều trang sử đau thương và đẫm máu. Nhưng chưa có trang sử nào đau thương và đẫm máu bằng trang sử cộng sản. Dân tộc Nga và các dân tộc Đông Âu đă can đảm đứng lên lật qua trang sử đau thương của ḿnh, để viết lên những trang sử mới. Các dân tộc khác c̣n dưới chế độ cộng sản, hăy can đảm đứng lên lật qua những trang sử cộng sản, để viết lên những trang sử tốt đẹp cho tương lai, trang sử của tinh thần quốc gia, dân tộc, tự do, dân chủ và nhân quyền. » Từ đó, có người cho rằng chế độ cộng sản là chế độ tàn hại nhất của nhân loại nói chung và của Việt Nam nói riêng. Có phải thế không. Chúng ta hăy cùng nhau xem xét nguyên nhân và hậu quả của nó.

 

   I) Hậu quả giết người, diệt chủng, tàn hại văn hóa và văn minh của chế độ cộng sản.

 

   Ngày hôm nay, hậu quả giết người, diệt chủng, tàn phá văn hóa, văn minh của chế độ cộng sản không những những người không cộng sản nh́n thấy, mà cả những người cộng sản sáng suốt, chân thật. Ông Robert Hue, cựu Tổng Bí thư đảng Cộng sản Pháp, hiện vẫn là cộng sản, trong quyển sách « Chủ Nghĩa Cộng Sản : Sự Đột Biến Mới », có viết : «  Chủ nghĩa Staline đầu tiên và chắc chắn là một thảm họa của nhân loại : cả triệu nạn nhân, sự khủng khiếp của những trại tập trung, tính cách rừng rú, man rợ của những cái gọi là ṭa án ; quả là một chế độ giết người. » ( Communisme : la Mutation – trang 97 – Ed Stock – Paris).

   Thật vậy, theo Stéphane Courtois và một số sử gia Pháp, tác giả quyển Cuốn Sách Đen về Chủ nghĩa Cộng sản ( le Livre noire du Communisme), th́ nạn nhân của chủ nghĩa này lên đến cả trăm triệu người. Theo bản Nghị Quyết 1481 của Hội Đồng Âu Châu gồm 46 nước ngoại trừ B́élorussie, đuợc biểu quyết với 99 phiếu thuận và 42 phiếu chống, kết án chế độ cộng sản là một chế độ diệt chủng, nạn nhân của chế độ này trên toàn thế giới là : Liên sô, 20 triệu ngưới ; Trung cộng, 65 triệu ; Việt Nam, 1 triệu ; Bắc Hàn, 2 triệu ; Căm bốt, 2 triệu ; Đông Âu, 1 triệu ; Châu Mỹ La tinh, 150 000 ; Phi châu, 1,7 triệu ; A Phú Hăn, 1,5 triệu.

   Con số này so với thực tế c̣n là ít. Chỉ riêng Việt Nam, con số thực tế phải gấp ba bốn lần. Đối với Trung Cộng, gần đây bà Chang Jung và nhà sử học John Halliday có xuất bản quyển Mao trach Đông, nói về cuộc đời của ông này, th́ số nạn nhân của họ Mao phải kể ít nhất là 70 triệu người.

   Nhưng có người hỏi : Tại sao như vậy ? Nguyên do tại đâu ?

 

    I I) Nguyên nhân của chế độ giết người cộng sản

 

Có người nói nguyên nhân của chế độ diệt chủng cộng sản chỉ bắt đầu từ Staline và các con cháu sau này. Có người cho rằng nguyên nhân xâu xa của chế độ này bắt đầu từ K. Marx, qua tới Lénine, Staline và những lănh đạo cộng sản sau này như Mao trạch Đông, Hồ chí Minh.

Thật vậy, hành động thường được hướng dẫn bởi tư tưởng, nhất là những hành động lâu dài và chủ ư. Những hành động, kế hoặch giết người cộng sản chính là bị hướng dẫn bởi tư tưởng của Marx, mặc dầu ông không chủ trương giết người ; nhưng vô t́nh hậu quả tư tưởng của ông đă trở nên giết người.

Tư tưởng của Marx giết người ở chỗ quan niệm rằng lịch sử là lịch sử của bạo động và của đấu tranh giai cấp.

Trong Kinh Thánh có câu : «  Nó tự ru ngủ bằng những lư luận đơn giản, sai lầm và ảo tưởng. Nó tự khoác vào người nó một bộ áo đạo đức giả ; nhưng bản chất chính thật của nó là lưu manh, lừa đảo, giết người. Nó đă hạ thấp h́nh ảnh cao thượng của con người xuống hàng ḅ sát và rắn rết. » Câu này đă được viết cả bao ngàn năm, nhưng nay suy ngẫm cho lư thuyết của Marx và những người cộng sản, th́ vẫn c̣n đúng.

   Trong khuôn khổ bài này, tôi không thể đi xâu vào việc phê b́nh lư thuyết của Marx, xin mời quí Vị coi những bài của tôi trên những báo Việt ngữ hải ngoại như những bài Phê b́nh Marx trên phương diện triết học, Sự hồ đồ của Parx trên phương diện khoa học theo K. Popper, Sự không tưởng của lư thuyết Marx. Tuy nhiên tôi có thể nói một cách ngắn gọn tổng quát là nếu chúng ta suy ngẫm lư thuyết cũng như việc làm của từ K. Marx cho tới những giới lănh đạo cộng sản, th́ chúng ta thấy họ là những người nói một đằng làm một nẻo, việc làm không bao giờ đi đôi với lời nói. Chúng ta bắt đầu bằng K. Marx. Chính ông nói lư thuyết của ông thực tiễn, không không tưởng, phương pháp của ông thực tiễn, đi từ cái ǵ thực tiễn, đơn giản, đến cái ǵ phức tạp, trừu tượng. Thực tế không phải vậy. Chính ông mới đi từ cái ǵ thiếu thực tiễn, không tưởng, ông đi từ một lời tiên tri, tiên tri rằng nhân loại sẽ đi tới thế giới cộng sản, thế giới đại đồng, làm theo khả năng và hưởng theo nhu cầu. Từ đó, ông đă dồn hết nỗ lực, sức học và nghiên cứu của ḿnh để biện minh cho ư tưởng không tưởng trên bằng cách bóp méo lịch sử, bẻ cong kinh tế, vặn vẹo xă hội học. Một cách đơn giản chúng ta bắt đầu bằng lịch sử và kinh tế.

   Về lịch sử Marx viết lịch sử là lịch sử bạo động và đấu tranh giai cấp.

   Chúng ta không cần đi đâu xa, một cách cụ thể và thực tiễn, chúng ta bắt đầu bằng lịch sử của chính chúng ta, của những người chung quanh chúng ta, rồi đến lịch sử của các dân tộc, của con người nói chung. Chúng ta tự ngẫm chúng ta sinh ra đâu phải là những người thích bạo động, chúng ta thích ḥa b́nh và yên thân hơn, ngay cả lịch sử của những dân tộc cũng vậy, thời gian ḥa b́nh dài hơn là thời gian chiến tranh, bất đắc dĩ mới phải chiến tranh. Nguyên điểm này chúng ta đă thấy lư thuyết của Marx không thực tiễn. Hơn thế nữa Marx cho rằng lịch sử của nhân loại là lịch của đấu tranh giai cấp và giản tiện hóa chia xă hội thành 2 giai cấp, lấy tiêu chuẩn kinh tế để định, đó là giai cấp nắm phương tiện sản xuất kinh tế và giai cấp không có phương tiện sản xuất. Nếu thực tế, thực tiễn mà quan sát, th́ xă hội chia ra nhiều giai tầng khác nhau, chứ không phải 2 giai cấp, và không phải chỉ có yếu tố kinh tế quyết định. Giai tầng trí thức đâu có phương tiện sản xuất, Những nhà tư tưởng, triết gia, những nhà đạo đức đâu có giầu có, nhưng họ có ảnh hưởng rất mạnh trong xă hội. Lư thuyết của Marx không những không thực tế, thực tiễn, mà c̣n đơn giản hóa mọi vấn đề, rồi đưa lên thành định luật, cho đó là khoa học, nhưng chẳng koa học một chút nào.

   Về kinh tế, chúng ta cũng chẳng cần lư luận dài ḍng, chúng ta chỉ lấy chủ trương của Marx băi bỏ quyền tư hữu để ṛi suy luận. Marx viết trong Tuyên Ngôn thư Đảng Cộng Sản : «  Người cộng sản có thể tóm lược lư thuyết của ḿnh trong một câu duy nhất : Băi bỏ quyền tư hữu. » ( Sách đă dẫn – trang 36) Đây mới là một quan niệm thiếu thực tế, thực tiễn và vô cùng ảo tưởng. Không cần nói dài ḍng, chúng ta chỉ cần nh́n thực tế tại các nước cộng sản, cảnh cha chung không ai khóc, ruộng chung không ai cày và nhà chung không người chăm sóc, th́ chúng ta cũng rơ. Hơn thế nữa, Marx đă lầm ở chỗ cho rằng quyền tư hữu có thể băi bơ, nhưng quyền tư hữu không thể băi bỏ, mà chỉ có thể chuyển nhượng. Quyền tư hữu đang ở trong tay của toàn dân, nay một số cán bộ cộng sản, lợi dụng thời cơ, cướp chính quyền như Lénine, Mao, Hồ, rồi áp dụng lư thuyết của Marx, thực hiện những cuộc đánh tư bản mại sản, bảo rằng băi bỏ quyền tư hữu, nhưng thực tế không phải là vậy, mà đă chuyển nhượng quyền tư hữu từ toàn dân, vào tay một thiểu số đảng đoàn cán bộ. Dân đùng một lúc trở thành vô sản, đúng theo danh từ của Marx đă dùng, và các ông cán bộ đùng một cái trở thành những ông tư bản thật giàu có. Hố ngăn cách giàu nghèo giữa toàn dân và các ông tư bản đỏ thật to lớn. Ở điểm này quan niệm cách mạng tất yêu của Marx lại đúng, nhưng không đúng với các nước tư bản, mà lại đúng với những nước cộng sản. Xin quí Vị xem thêm bài của tôi Cách Mạng tất yếu không xảy ra tại các nước tư bản, mà cách mạng tất yếu đă xẩy ra và c̣n xẩy ra ở những nước cộng sản.

   Lư thuyết của Marx chỉ là một lư thuyết đơn giản, sai lầm và ảo tửơng. Lư thuyết đơn giản, sai lầm và ảo tưởng này lại bị một số người bản chất là lưu manh, lừa đảo, quỷ quyết, giết người dùng nó như tấm b́nh phong để che dấu bản chất thật của ḿnh. Nhưng rồi sự thật vẫn là sự thật. Những hành động dă man giết người của những chế độ cộng sản từ từ được người dân biết đến và được phơi bày ra ánh sáng. Chính v́ vậy mà có nghị quyết 1481 của Hội Đồng Âu châu lên án chế độ cộng sản là một chế độ diệt chủng. Chúng ta nên nhớ trong 46 nước Âu châu, ngoại trừ B́lorussie, các nước kết án chế độ cộng sản nhất, chính là những nước cộng sản cũ. Gần đây, Hung Gia Lơi có kỷ niệm trọng thể ngày 50 dân Hung nổi lên chống chế độ cộng sản vào năm 1956, có mời 5 vị nguyên thủ của những nước trước đây là cộng sản, không những vị lănh đạo, mà cả báo chí cũng như dân qua những cuộc thăm ḍ ư kiến th́ phần lớn đều cho rằng kinh nghiệm cộng sản là kinh nghiệm đau thương và đẫm máu nhất trong lịch sử dân tộc họ.

 

   Nguyên nhân xâu xa của những trang sử cộng sản đau thuơng và đẫm máu là lư thuyết của Marx. Nguyên nhân gần đó là lư thuyết đơn giản, sai lầm và ảo tưởng này đă bị một số ngừơi có quá nhiều ḷng hận thù như Lénine, Mao và Hồ áp dụng, rồi sau đó được tiếp tục bởi những người con cháu, vừa hận thù, vừa vô học, một loài quỉ, tiếp tục. Nói như ông Lê xuân Tá, cựu cán bột cộng sản, cựu phó Trưởng ban Khoa học và kỹ thuật Trung ương đảng :

   «  Sự ngu dốt và thấp hèn tự nó không đáng trách và không làm nên tội ác. Nhưng nếu nó được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tỵ, th́ nó trở thành quỉ nhập tràng. Và nó ư thức rất mau là cái đe dọa quyền và lợi của nó chính là sự hiểu biết, văn hóa và văn minh ; nên nó đă đánh những thứ này tàn bạo, dă man, không thương tiếc. Nhưng cũng v́ là ngu dốt và thấp hèn, nên những thứ này lâu ngày đă trở thành sọi mật, sạn thận, sơ gan cở chướng trong ngục phủ ngũ tạng trong ḷng chế độ, làm cho chế độ này không ai đánh mà tự chết. »

 

   Thật vậy, những chế độ cộng sản c̣n lại ở Tàu, Việt Nam, Bắc Hàn và Cu Ba sớm muộn sẽ sụp đổ, điều nàu này ai cũng thấy. Nhưng những dân tộc đó hăy can đảm đứng lên đấu tranh, làm thế nào cho nó sụp đổ càng sớm càng tốt, để những cảnh đau thương do những con quỉ lănh đạo gây ra, sớm chấm dứt.

 

                                               Paris ngày 17 /7/2006

 

                                                      Chu chi Nam