CỘNG SẢN,  BẤT B̀NH THƯỜNG, XÂU BỌ VÀ MA QUÁI ?

 

Ông Lê xuân Tá, cựu Phó Trưởng Ban Khoa học và Kỹ thuật Trung Ương đảng Cộng sản Việt Nam, trong tờ báo Đối Thọai, số 3, tháng 7 năm 1994, xuất bản ở Californie, Hoa Kỳ, có viết :

   «  Tôi thường nghĩ :  sự ngu muội và thấp hèn tự nó thường không thể gây ra tội ác. Nhưng nếu được trao quyền lực rồi cấy vào đó chất men ghen tỵ và căm thù, th́ nó trở thành quỷ nhập tràng. Nó sẽ nhanh chóng ư thức được rằng cái đe dọa quyền và lợi của nó lại chính là trí tuệ, học vấn, văn hóa và văn minh. Rút cục, những thứ này đă bị tấn công và chà đạp bằng một sự căm hờn điên cuồng và man rợ. Có lẽ đây là một thứ độc dược mà chủ nghĩa Cộng sản đă dùng để tiêu diệt hết kẻ thù này đến kẻ thù khác ( cải cách ruộng đất là thế, các đợt thanh trừng của Staline ở Nga là thế, tạo phản của Hồng vệ binh là thế, Khờ Me đỏ là thế… Làm sao coi đó là chuyện cá biệt ngẫu nhiên được ! ) Nhưng rồi may thay, lại chính thứ độc dược đó đă kết tụ lại thành những thứ sỏi mật, sỏi thận, sơ gan cổ chướng trong lục phủ, ngũ tạng của chế độ Cộng sản, làm cho chế độ này không ai đánh cũng tự chết. »

Ông Yakolek, cựu Ủy viên Chính trị trong Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Liên Sô cũng nói :

   «  Cộng sản là loài xâu bọ. Con mới đẻ nằm lên xác con già . Con già đè lên xác con trẻ. Nhưng trong đó có con khỏe nhất, leo lên chỗ cao nhất. Tuy nhiên, trước khi leo lên được chỗ cao nhất, th́ nó đă dẵm lên không biết bao xác con khác. « 

 

   Chính v́ vậy mà có người cho rằng người cộng sản là loại bất thường, xâu bọ và quỉ quái, v́ họ bị tiêm nhiễm và chế độ của họ được xây dựng trên lư thuyết bất thường Mác-Lê. Có phải thế không ?

 

 I ) Con người cộng sản là con người bất thường, xâu bọ và quỉ quái

 

Con người b́nh thường là con người coi trọng gia đ́nh, kính trọng ông bà, tổ tiên v́ là những người sinh ra bố mẹ ḿnh ; có hiếu với bố mẹ, v́ bố mẹ sinh ra ḿnh, nuôi nấng dạy dỗ ḿnh ; ḥa thuận với anh chị em, v́ họ là người cùng sống với ḿnh, chia xẻ khó khăn, ngọt bùi với ḿnh hàng ngày. Xa hơn nữa, người b́nh thường là người yêu thương quê hương, dất nước và dân tộc, v́ quê hương là mảnh đất mà ḿnh đang sống, dân tộc là người mà minh cùng chia xẻ lịch sử thăng trầm, cùng nhau kiến tạo văn hóa, văn minh. Người b́nh thường tôn trọng tôn giáo, v́ tôn giáo là một trong những thành tố quan trọng của văn hóa, văn minh, một trong những thành tố quan trọng của luân lư và đạo đức. Trong khi đó, người cộng sản hoàn toàn ngược lại, bất b́nh thường, chủ trưong phá bỏ gia đ́nh, phá bỏ quốc gia và tôn giáo, trong quan niệm tam vô, ba cái không «  vô gia đ́nh, vô tôn giáo, vô tổ quốc », không gia đ́nh, không tôn giáo và không quốc gia. Chính v́ vậy mà dưới chế độ cộng sản, chúng ta thấy có cảnh con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè t́m cách sát hại lẫn nhau ; cảnh phá nhà thờ và đ́nh chùa, giết hay bỏ tù những vị linh mục, đại đức, thượng tọa. Người b́nh thường, v́ được giáo dục bởi gia đ́nh, bởi tôn giáo, nên luôn trọng điều phải, không nói dối, làm điều lành, tránh điều dữ, có liêm sỉ, không ăn cướp, ăn dựt của người khác. Ngược lại người cộng sản là người vô liêm sỉ, không biết mắc cở, chỉ biết «  tuyên truyền và nó dối, như lời ông Gorbatchev, cựu Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên sô : «  Tôi đă bỏ hơn nửa cuộc đời đấu tranh cho lư tưởng cộng sản, nhưng ngày hôm nay, tôi rất đau buồn để nói rằng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo. » Người b́nh thường là người kiếm tiền do khối óc và hai bàn tay của chính ḿnh, gầy dựng gia sản có được là do mồ hôi nước mắt của ḿnh ; trái lại người cộng sản giầu có được là do ăn cướp và ăn cắp của người khác, của dân, đi từ chỗ ăn cướp chính quyền đến chỗ ăn cướp tài sản của dân qua những vụ đánh tư bản, mại sản, đó là lúc đầu, ngày nay th́ ăn cắp qua tham nhũng, hối lộ.

 

   Những con người cộng sản bất b́nh thường này đă trở thành « Quỉ nhập tràng », nói như ông Lê xuân Tá, v́ nó đă được «  trao quyền lực và được cấy vào chất men ghen tỵ và căm thù ». Thực vậy, nếu chúng ta xét lịch sử cộng sản và những lănh tụ cộng sản từ xưa tới nay, từ Lénine, Mao trạch Đông, Hồ chí Minh tới Nông đức Mạnh, chúng ta sẽ thấy rơ điều này.

   Lénine là một người bất b́nh thường, v́ phải sống một cuộc sống lẩn trốn và lưu vong quá lâu. Con người bất b́nh thường này lại được trao quyền lực và được cấy vào chất men ghen tỵ và căm thù là lư thuyết của Marx. Cuộc «  Cách mạng Tháng Mười năm 1917 », thực ra chỉ là cuộc đảo chính, cướp chính quyền. Lợi dụng t́nh thế hỗn loạn của cuối Đệ Nhất Thế Chiến (1914-1918) ở xứ Nga, lúc đó Đế quốc Đức đang phải đương đầu với 2 mặt trận : mặt trận đông bắc với Nga và mặt trận tây nam với Pháp, Bộ Tham Mưu Đức muốn dồn lực lương vào mật trận chính phía tây nam với Pháp, Lénine đă đưa ra khẩu hiệu : «  Ḥa b́nh bằng bất cứ giá nào « . Chính v́ vậy mà Lénine, đang sống lưu vong ở Thụy Sỹ, đă được Bộ Tham Mưu Đức đưa về, rồi giúp đỡ tiền bạc, với sự trợ giúp của Trotsky, đă đảo chính chính quyền của Kérenski, người của đảng Dân Chủ Xă Hội, do dân bầu ra ; và Lénine không những kư ḥa ước ngưng chiến với Đức mà c̣n nhượng đất cho Đức. Nhượng đất để có quyền và giữ quyền là chuyện làm từ thời Lénine. Ngày hôm nay Cộng Sản Việt Nam dâng đất nhượng biển cho Trung Cộng để giữ quyền cũng chỉ là bắt chước Lénine.

   Mao trạch Đông là người thù ghét gia đ́nh, nhưng cũng có quyền lực nhờ ở họng súng, theo đúng quan niệm «  Chính quyền ở trên đầu súng » của ông ta.

   Hồ chí Minh cũng không khác, coi thường gia đ́nh. Theo quyển « Đêm giữa ban ngày «  của Vũ thư Hiên, th́ Hồ chí Minh muốn lấy bà Nông thị Xuân, nhưng bị Bộ Chính Trị đảng Cộng sản ngăn cấm. Tuy nhiên ông đă có một người con trai với bà này, hiện nay vẩn c̣n sống, tên là Nguyễn tất Trung, và bà này lúc đang có chửa, bị tay em của họ Hồ là Bộ Trưởng Nội Vụ Trần quốc Hoàn hiếp dâm, rồi đánh bể sọ, vất ra đường phố Hà Nội, định ngụy trang là xe cán chết. Nhưng rồi sự thật vẫn là sự thật, từ từ đưọc phơi bày. Một con người đă dịnh lấy một người phụ nữ làm vợ ḿnh, có con với bà ta và bà ta lại đang mang dạ chửa, thế mà để tay em đánh chết, nhưng vẫn dưng dưng. Đây có phải là một con người hay không hay là loài ác quỉ ? Con người bất b́nh thường Hồ chí Minh cũng được trao quyền lực và được cấy vào men ghen tỵ, căm thù là lư thuyết Marx. Thật vậy, họ Hồ sống lang bạc kỳ hồ, được Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản thâu nhận, rồi được huấn luyện cướp chính quyền ở trường Đông Phương bên Liên Sô. Lợi dụng t́nh thế sau Đệ Nhị Thế Chiến ( 1939-1945), họ Hồ đă được Đệ Tam Quốc Tế gửi về cướp chính quyền Trần trọng Kim lúc bấy giờ.

   Những con người bất b́nh thường này đă được trao quyền lực và được thấm nhuần lư thuyết bất b́nh thường của Marx, nên đă trở thành loài quỉ, loài xâu bọ, nói như Yakolex : «  Cộng sản là loài xâu bọ, con mới đẻ nằm lên xác con già. Con già đè lên xác con trẻ. Nhưng trong đó có con khỏe nhất, leo lên được chỗ cao. Tuy nhiên, trước khi leo lên được chỗ cao nhất, th́ nó đă phải dẵm lên xác không biết bao con khác ». Nếu chúng ta xét những cuộc đấu đá nội bộ cộng sản để cướp quyền, giữ quyền từ xưa tới nay, th́ chúng ta sẽ rơ. Staline giết Lénine, theo lời tố cáo của vợ Lénine, rồi giết Trotski để cướp quyền và giữ quyền. Sau đó Béria, Giám Đốc T́nh Báo, Bộ Trưởng Nội vụ, người mà có lúc Staline coi như kế vị và định gả con gái cho con trai Béria ; ông này đă thông đồng cùng với Khrouschev giết Staline ; rồi Khrouschev lại giết Béria, để nắm quyền.

   Mao trạch Đông giết Lưu thiếu Kỳ, người thứ nh́ của đảng cộng sản và được coi như người kế vị lần thứ nhất, sau đo lại giết Lâm Bưu cũng là người được coi là kế vị, để giữ quyền hành.

   Hồ chí Minh giết Tạ thu Thâu và « tất cả những ai ngăn cản bước tiến quyền lực của tôỉ », như chính lời ông tuyên bố, theo quyển Hồ chí Minh, mà tác giả là một kư giả Pháp, Jean Lacoutue.

   Sở dĩ những con người bất b́nh thường này đă trở thành quỉ là v́ chúng được thấm nhuần lư thuyết bất b́nh thường của Marx.

 

   I I) Lư thuyết Mác Lê là lư thuyết bất thường

 

1)      Lư thuyết của Marx bất b́nh thường v́ chủ trương hận thù, đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử. (1)

Lịch sử được định nghĩa là cuộc sống của một người, một nhóm người, một cộng đồng như một quốc gia hay lớn hơn là toàn thể nhân loại ; là sự ghi chép lại những cuộc sống đó, những biến cố quan trọng. Nếu chúng ta định nghĩa như vậy, th́ b́nh thường cuộc sống của con người, của một cộng đồng là ḥa b́nh chứ đâu phải bạo động, lúc nào cũng chiến tranh. Chiến tranh chỉ là cái ǵ bất b́nh thường. Chúng ta có thể lấy lịch sử của 2 quốc gia Pháp và Đức, 2 quốc gia thù nghịch nhau nhất, là nguyên nhân xa gần và cũng là tác nhân chính của 2 cuộc Thế Chiến. Mặc dầu vậy, chiến tranh cũng chỉ là cái ǵ bất b́nh thường của 2 quốc gia này. Lịch sử b́nh thường của họ là không có chiến tranh, mà là ḥa b́nh.

   Marx và Engels viết : «  Lịch sử của mọi xă hội cho tới ngày hôm nay chỉ là lịch sử của đấu tranh giai cấp. » ( Marx và Engels – Le Manifeste du Parti communiste – trang 19- nhà xuất bản Union générale d’Editions-Pars – 1962) Khi viết câu này vào năm 1947, xuất bản ở bên Anh vào năm 1948, Marx mới có 29, Engels mới có 27 tuổi, v́ Marx sinh năm 1818, Engel sinh năm 1820. Hai người có thể biết nhiều về lịch sử Âu châu, về lịch sử Cách mạng Pháp 1789, nhưng chắc chắn không thể biết tất cả lịch sử của những nước khác trên thế giới, v́ c̣n trẻ quá để đọc nhiều, và cũng không đủ chín chắn để suy ngẫm về cuộc đời của chính ḿnh và về lịch sử nói chung. Và ngay dù lịch sử Âu châu cũng không thể đi từ cái nh́n đơn giản hóa lịch sử qua cuộc Cách mạng Pháp 1789, với đấu tranh giai cấp. Thiếu ǵ cảnh những ông lănh chúa, hai anh em tranh ngôi vua, mang quân đánh nhau. Đó không phải là lịch sử hả ? Hay 2 anh em, 2 ông lănh chúa ở giăi cấp khác nhau ?

 

2)      Lư thuyết của Marx bất b́nh thường v́ chủ trương đoạn tuyệt với quá khứ, đoạn tuyệt với tư tưởng cổ truyền

 

Marx viết : «  Từ đó, chế độ cộng sản phá hủy mọi chân lư muôn thửơ ; nó băi bỏ tôn giáo và đạo đức thay v́ cải thiện ; nó đi ngược lại tất cả mọi h́nh thức phát triển lịch sử trước nó… Cách mạng cộng sản là sự đọan tuyệt tuyệt đối với chế độ tư hữu cổ truyền; không có ǵ phải ngạc nhiên,  nếu trong tiến tŕnh phát triển của nó, cách mạng cộng sản đoạn tuyệt tuyệt đối với những ư tưởng cổ truyền. » ( Sách đă dẫn – trang 44).

   Không nói đâu xa, chúng ta chỉ suy ngẫm về đời sống của chính cá nhân chúng ta. Ngày hôm nay, hiện tại, chúng ta đang nói, đang viết, nhưng cái chúng ta nói, chúng ta suy nghĩ, chúng ta viết không phải chỉ là hiện tại, mà liên quan đến quá khứ, là tích tụ cái ǵ chúng ta đă học được từ bố mẹ chúng ta, từ nhà trường, từ xă hội ; và cái chúng ta đang nói, đang làm sẽ có ảnh hưởng đến tương lai. Đối với một xă hội, một văn hóa, văn minh cũng vậy. Người ta có thể ví đời sống một con người, một xă hội, một văn hóa, văn minh như một cái cây : rể cây là quá khứ, thân cây là hiện tại và cành lá là tương lai. Để cho cây lớn, rễ cây phải ăn xâu vào ḷng đất để hút nhựa, thân cây phải to lớn để chuyển nhựa, cành lá phải rườm rà để hút không khí thập phương. Ngày hôm nay người ta ư thức rất rơ là đoạn tuyệt với quá khứ là tiêu hủy văn hóa và văn minh, chẳng khác nào như cắt đứt rễ một cái cây ; bảo tồn văn hóa, văn minh là sáng tạo văn hóa và văn minh. Chủ trương đoạn tuyệt với quá khứ của Marx chính là cắt đứt rễ cây vậy (2). Tất nhiên chúng ta cũng không thể nào lúc nào cũng quay về quá khứ. Những chế độ, văn hóa văn minh quá quay về quá khứ cũng đi đến chỗ tự tiêu diệt. Việc chính là biết quay mạnh về quá khứ, nhưng cũng hướng mạnh về hiện tại và tương lai. Can đảm sửa sai quá khứ và dũng cảm chấp nhận những thách thức của hiện tại. Lịch sử các dân tộc phát triển mạnh đă chứng minh như thế. Dân tộc Nhật bảo tồn văn hóa rất mạnh ; nhưng cũng chấp nhận canh tân rất sớm và rất dữ.

 

   Lư thuyết của Marx quả thật là một lư thuyết bất b́nh thường, và đă được những con người bất b́nh thường như Lénine, Mao trạch Đông, Hồ chí Minh v.v… cướp được chính quyền, rồi mang áp dụng nó. Hậu quả là đă đưa đến thảm họa của nhân loại với 100 triệu nạn nhân của những chế độ cộng sản. Những dân tộc Nga Sô, Đông Âu đă can đảm đứng lên đấu tranh để chấm dứt chế độ bất b́nh thường cộng sản. Dân tộc Việt Nam, Tàu, Bắc Hàn, Cu Ba hăy can đảm đứng lên, noi gương các dân tộc trên, đấu tranh chấm dứt chế độ cộng sản, th́ mới có thể trở về b́nh thường và mới phát triển được.

 

                                             Paris ngày 11/05/2006

         

                                                     Chu chi Nam

 

 

(1) Xin xem thêm những bài của tác giả đăng trên báo Việt ngữ ở hải ngoại : Phê b́nh lư thuyết của Marx trên phương diện triết học, Sự không tưởng của lư thuyết Marx, Tư tưởng của Marx phản văn hóa và văn minh, Lư thuyết của Marx là thần dược hay độc dược, Sự hồ đồ của Marx trên lănh vực khoa học theo K. Popper.

(2) Xin xem Vai tṛ của văn nghệ sĩ trong cuộc đấu tranh hiện nay.