ĐỘC TÀI LÀ PHẢN LẠI NHÂN QUYỀN, LÀ     

                         MAN RỢ, VÔ VĂN HÓA, VÔ VĂN MINH

 

   Lời mở đầu của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đồng thanh chấp nhận vào ngày 10/12/1948, có ghi rơ :

   «  Xét rằng sự công nhận nhân phẩm của mọi người, thành viên của đại gia đ́nh nhân loại ; và sự công nhận quyền b́nh đẳng, bất khả nhượng, là nền tảng của tự do, công lư và ḥa b́nh trên thế giới.

   Xét rằng sự xao nhăng, khinh miệt và chà đạp những quyền tự do căn bản của con người là những hành động man rợ, đi ngược lại lương tâm và lương tri của nhân loại ; và một thế giới mà trong đó mọi người đều được tự do ngôn luận, tín ngưỡng, không bị đe dọa bởi nghèo khổ ; thế giới đó phải được coi như ước vọng cao cả nhất của con người.

   Xét rằng quả là cần thiết để những quyền căn bản của con người phải được bảo vệ bởi một nhà nước pháp quyền, để con người không bị áp bức ; trong trường hợp ngược lại, con người có quyền đứng lên chống lại độc tài, áp bức. « 

   Chính trong tinh thần đó mà có người cho rằng những chế độ độc tài là phản nhân quyền, là man rợ, vô văn hóa, vô văn minh. Có phải thế không ?

 

I)                  Nhân quyền là bẩm sinh, toàn cầu, không phân biệt màu da, chủng tộc

Thực vậy, tự do là những quyền căn bản, bẩm sinh của con người, không phân biệt màu da, chủng tộc, giai tầng, đi từ quyền tự do sinh sống, tự do mưu cầu hạnh phúc, tự do cư trú, đi lại, tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, tự do họi họp, tự do chính trị, tự do kinh tế v.v.. Viết đến đây tôi lại nhớ đến 2 bài thơ, lúc tôi học tiểu học, ở sài g̣n, trước năm 1975. Cả 2 bài nói về tự do và t́nh liên đới của những người đấu tranh cho tự do, . Tôi không nhớ tác giả là ai, không nhớ hoàn toàn bài. Mong ai là tác giả thông cảm, bỏ qua.

 

                 Hỡi hỡi chim này !

      Lồng vàng, v́ mày ta đă sửa sang cho mày.

      C̣n ǵ xinh đẹp cho tày

      C̣n đâu xung xướng bằng đây nữa mà !

       Này đệm bông, này giường hoa

       Này là gạo trắng, này là cơm khô

       Ở đây ngươi sẽ ấm no một đời .

       Thôi thôi, ta đă biết rồi

       Lồng vàng cũng thể là nơi ngục tù.

       Vả chăng no ấm mặc dù

       Tay dàng, chân buộc, quyền do tại người.

       Chi bằng rừng nọ thảnh thơi

       Khi ăn, khi ngủ, khi chơi, khi đùa

       Một ḿnh sung xướng Tự Do

       Không ai bắt buộc

       Không ai phiền hà

Chúng ta thấy, ngay con chim nó c̣n muốn có tự do. Huống chi là con người. V́ vậy luận điệu hiện nay của giới lănh đạo cộng sản Việt Nam, được nhả ra rồi nhai lại bởi một số trí thức hèn mạt, bán rẻ lương tâm, lương tri, cho rằng tự do, nhân quyền, dân chủ là sản phẩm của Tây phương, người Việt Nam, Đông phương không cần ; hay luận điệu bảo rằng dân Việt Nam chưa đủ tŕnh độ dân trí để có tự do, nhân quyền. Cũng với giới lănh đạo cộng sản và giới trí thức hèn mạt, trước năm 1975 ; th́ «  Dân tộc Việt Nam là đỉnh cao trí tuệ của loài người tiến bộ. » Quả là miệng lưỡi không xương của người cộng sản.

    Bài thơ thứ hai nói về t́nh liên đới của những người đấu tranh cho tự do, dân chủ. Tôi cũng không nhớ tác giả là ai và cũng không nhớ hết ; nhưng tôi xin phép mạo muội viết ra đây để thân tặng tất cả những người đấu tranh cho tự do, dân chủ, ở quốc nội cũng như ở hải ngoại.

                      Tự do thế giới, anh ơi !

                       Chúng ta đôi ngả, chân trời đại dương,

                       Bể xâu ngăn cản đôi đường.

                       Nhưng mà gần lắm, t́nh thương mặn nồng

                       Trên đường chống cộng, cảm thông,

                       Chúng ta cương quyết một ḷng đứng lên !

                       Chúng ta măi măi không quên

                       Công tŕnh bác ái dựa trên ngàn đời

                       Chúng ta gần lắm, anh ơi !

                       Cùng nhau chung một cuộc đời tự do !

                       Cùng nhau chung một con đ̣,

                       Chúng ta chèo chóng, giọng ḥ ngân vang.

                       Tự do thế giới kết đoàn !

                       Vượt bao nguy hiểm, gian nan không sờn !

 

II)               Những hành động chà đạp nhân quyền là những hành động man rợ, vô văn hóa, vô văn minh

Văn là vẻ đẹp, hóa là biến hóa ; minh là chiếu sáng. Làm cho trở nên đẹp là văn hóa. Văn hóa mà chiếu sáng, mọi người biết đến là văn minh. Chúng ta có thể định nghĩa đơn giản văn hóa và văn minh là tất cả những hành động của một tập đoàn con người, có tính cách thế thứ, trao truyền, nhằm làm tốt đẹp đời sồng con người trên 2 phương diện  vật chất và tinh thần. Về vật chất tối thiểu th́ con người khi đói, có com ăn, khi rét th́, có áo mặc, khi bệnh, có thuốc uống. Về t́nh thần, th́ càng ngày càng được nâng cao, có nghĩa là nhân quyền, tức những quyền tự do căn bản phải được tôn trọng. Văn hóa, văn minh đi ngược lại cái ǵ man rợ, vô văn hóa, vô văn minh.

Từ cái nh́n đó, chúng ta thấy tất cả những chế độ độc tài như độc tài cộng sản Việt Nam, Bắc Hàn là man rợ, v́ dưới những chế độ này, con người khi đói không có cơm ăn, khi bệnh không có thuốc uống, thêm vào đó nhân quyền bị chà đạp. Bắc Hàn hiện nay dân đang chết đói, có cả ngàn tù nhân chính trị, tất cả mọi quyền tự do căn bản của con người bị chà đạp. Nhà máy không có điện để chạy ; trong khi đó điện dùng để chiếu sáng những bức tượng của cha con Kim nhật Thành, Kim chung Nhất, được dụng lên ở khắp nơi, bắt dân phải tôn thờ. Việt Nam hiện nay là một trong những nước nghèo đói nhất thế giới, sản lượng tính theo đầu người hàng năm là 550$ để bắt kịp Thái Lan phải 30 năm, bắt Singapour và Nam Hàn phải gần 200 năm. 550$ đó là tính theo trung b́nh, chính tờ báo cộng sản Người Lao Động có làm một cuộc nghiên cứu vào đầu năm 2005, th́ người dân ở những vùng hẻo lánh như Cao Bằng, Lạng Sơn, Ban Mê Thuộc và những vùng hẻo lánh ở miền Nam, th́ có những người dân không có tới 36$ một năm để sinh sống ; trong khi đó th́ quan chức nhà nước, con ông cháu cha tiêu tiền vứt qua cửa sổ, đánh những canh bạc cả triệu $ như vụ PMU18, tiêu cả ngàn $ trong những nhà hàng, quán nhảy mỗi đêm. Tiền đó do đâu mà ra. Tham nhũng, hối lộ, ăn hút máu mủ của dân. Việt Nam hiện nay là một trong những nước hối lộ và bất công nhất thế giới. Không những Việt Nam đứng đầu sổ lộn ngược về tham nhũng, bất công mà c̣n đứng đầu sổ lộn nhược về vi phạm nhân quyền. Anh Phạm hồng Sơn chỉ dịch bài dân chủ là ǵ mà cũng bị vu khống là gián điệp, bị bắt bỏ tù. Anh Lê chí Quang chỉ viết bài Hăy Cảnh giác Bắc Triều tố cáo hành động dâng đất nhượng biển mà cũng bị cầm tù. Cô Lisa Phạm, anh Trương quốc Huy, Trương quốc Tuấn chỉ lên Internet, Pal talk nói lên ḷng yêu nước của ḿnh mà cũng bị bắt bỏ tù không xét xử trong ṿng 9 tháng. Theo tin mới nhất của đài RFI ngày hôm nay 23/08, th́ anh Trương quốc Huy lại bị bạo quyền cộng sản bắt lại. Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới đă tố cáo hành động này là hành động bắt cóc, vi phạm nhân quyền.C̣n biết bao người, bao nhà lănh tụ tôn giáo bị quản thúc, giam cầm vô duyên cớ ở Việt Nam.

 

   Chế độ độc tài không những phản nhân quyền, man dại, vô văn hóa, vô văn minh, mà c̣n là những chế độ diệt chủng như độc tài phát xít và độc tài cộng sản. Chính v́ vậy mà thế giới đă lập ṭa ánh Nuremberg để xử Hitler và đồng bọn trước đây ; hiện nay th́ Liên Hiệp Quốc đang lập ṭa án để xử độc tài cộng sản diêt chủng Pol Pot ở Căm Bốt ; Ṭa ánh quốc tế Âu châu xử độc tài Milosévic của Nam tư cũ. Hội đồng Âu châu gồm 46 nước, ngoại trừ B́lorussie, đă lên án chế độ cộng sản là chế độ diệt chủng với cả trăm triệu nạn nhân, qua nghị quyết 1481. Dân tộc Nga và các dân tộc Đông Âu đă can đảm đứng lên đấu tranh cho nhân quyền, đ̣i quyền sống. Dân tộc Việt Nam hăy can đảm noi gương đấu tranh lật đổ chế độ cộng sản diệt chủng. Làm như vậy th́ mới không c̣n cảnh cả chục ngàn trẻ em vị thành niên bán thân nuôi miệng ở Căm bốt ; không c̣n cảnh cả chục ngàn chị em phụ nữ không có công ăn việc làm dưới chế độ độc tài, phải đi lấy chồng ngoại quốc, rồi bị hành hạ ; không c̣n cảnh tụt hậu, tham nhũng, bất công ; mới có thể theo kịp những nước trong vùng.

 

                                    Paris ngày 23/08/2006

 

                                         Chu chi Nam